Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019

"Người đi qua đời tôi. Không nhớ gì sao người..."


"Em hát trên cánh đồng
Cánh đồng không còn hoa cúc vàng mới nở...
Bàn tay người trong gió
Quờ nắm sương mai trắng tóc trên đầu..

Đôi mắt lạnh thuyền câu
Nắng chiều nhạt nhòa chỉ còn tình ấm lửa?
Sông dài hút gió
Miền hư vô cũng hóa bồng bềnh

Em hát cho một miền xanh
Rừng đã thắm môi hồng lên như lửa
Anh nhặt từng lá khô trong gió
Thắp yêu thương
sưởi ấm hồn người...

Miền xa cũng là miền khát trong đời
Miền gần cũng là miền chân trần tắm gội
Phù sa ngấn sương bao đêm ùa tới
Và bao nhiêu hoang vắng bỗng úa vàng

Ai là cơn gió rét đi hoang?
Thôi mải miết giữa đời em mắc nợ
Đi tìm hoa giữa ngàn ngày sương gió
Mùa đông tràn những dự cảm vu vơ

Thiếu phụ mùa đông
Đong đầy sương trắng
Em hát cho hoa vàng nắng
Anh với mùa đông rủ lá khô về..."

------------------------------------

Anh. Có nhớ bài thơ này, trong một khoảnh khắc nào đó rất xa của quá khứ, anh đã gửi cho em. Lúc đó, lòng chúng mình còn xanh màu của hy vọng, và tràn đầy nắng của bình yên. Trọn đời chẳng ai ngờ được rằng, về sau này, và giờ đây, chỉ còn mình em ngồi nhặt nhạnh từng con chữ, đọc từng câu thơ đứt đoạn, ghép những ngày tháng nhọc nhằn, kết thành ký ức, làm cứu cánh cho đời mình...





Ngày 31/01/2019

Anh về với em. Một buổi chiều im gió.

Con phố nhỏ trong lòng thành phố nhỏ. Không thay đổi gì nhiều, phải không? Em biết anh sẽ vẫn nhớ những ngõ ngách, những lối rẽ, mà đã biết bao lần anh về. Mình cùng nhau đi chợ mua đồ ăn. Quán bà bán chè nữa, mình đã từng cùng nhau ăn rất nhiều lần. Bây giờ vào đông rồi, những cốc chè đỗ đen mát lịm đã được thay bằng những chiếc bánh khoai, bánh chuối nóng hổi. Và em nhớ những buổi trưa hè, mình trốn con không ngủ, đưa nhau ra quán, em hạnh phúc nhìn anh ăn rồi trêu bà bán chè. Những nụ cười khi ấy, trọn đời em chẳng bao giờ nghĩ rằng giờ đây phải đánh đổi bằng biết bao nước mắt...

Bờ hồ ở đây vẫn vậy. Những ngày cuối năm, đào nhiều lắm. Và em yêu vô cùng cái cảm giác thân thuộc, khi ngồi sau xe anh đi chợ Tết. Em tưởng tượng, nếu như mình ở cùng một nhà, thì chắc anh sẽ mua hết cả thế giới về cho em mất. Nhưng giờ đây. Cảm giác bình yên vẫn còn nguyên vẹn, mà em chẳng thiết tha điều gì thế. Hả anh?

 Cơ thể ấy, vòng tay ấy. Những miệt mài đan xen. Những hoang say đến tận cùng mê mải.

Sao em lại nhớ anh nhiều thế. Nhớ ngay cả khi được anh ôm trọn trong lòng mình. Em thổn thức, chỉ muốn khóc, sợ rằng những phút giây như này chẳng còn được bao lâu. Mà đời thì quá đỗi xa. Em sợ mọi thứ sẽ tan biến đi. Sợ cái hiện thực đang từng ngày dày vò lấy em và cảm xúc ấy sẽ khiến em ngạt thở. 

Anh bảo mọi thứ vẫn vậy. Nếu có khác đi, thì chỉ là do em. Như cái cách đợi chờ một người. Dẫu trong im lặng, hay vô vàn lời nói. Sự sẻ chia mình đang cố gắng từng ngày một dành cho nhau. Và dù có ngàn vạn lần đau đớn, thì em vẫn luôn biết ơn những gì anh đang riêng dành.

Chuyến xe buýt cuối chiều chở anh đi xa em mất rồi. Cảm giác ấy khiến em đau đớn, như mất mát đi một thứ gì đó quý giá lắm, em không thể gọi tên. Chỉ biết khóc giữa những bộn bề này... 

Bữa cơm tối đắng ngắt trong miệng em. Em chẳng biết mình ăn gì nữa. Mẹ nhìn em thở dài. Các dì nhìn em không nói. Em ước giá có thể đập tan những phút giây như trở nên đóng băng này.

Biết bao giờ. Em tìm lại được những tháng ngày quen thuộc. Như hơi thở. Như cuộc sống anh mang vào em, đã từng...

Ngày 01/02/2019

Đã 27 tết rồi đấy anh nhỉ? Lòng em thờ ơ trước những rộn rã sắc màu, những ồn ã nhộn nhịp, tất bật của những ngày cuối năm. Nỗi nhớ về anh chiếm trọn mọi suy nghĩ và các giác quan của em rồi. Em biết phải làm gì đây? 

Gần một đêm dài, được nhắn tin với anh, thủ thỉ với anh biết bao chuyện không đầu cuối. Thỉnh thoảng nghe những câu trách móc, ghen hờn, ở phía này, em lại quên đi những đắng cay, tủm tỉm cười, hình dung ra khuôn mặt anh khi ấy. Em yêu những khoảnh khắc giận hờn đáng yêu này, để em còn thấy được rằng, giữa bao nhiêu đắng cay nhọc nhằn, mình vẫn có thể giữ cho nhau trọn vẹn những cung bậc cảm xúc. Để em thấy mình còn quan trọng biết bao nhiêu. Để nỗi đau này, lắng lại và thôi trong lúc này không làm em khổ sở...

Con dốc nhỏ gần trường cấp ba nơi ngày xưa em học, giờ mỗi lần hai buổi đi làm về, đã giăng đầy những chiếc lồng đèn đỏ. Buổi tối em đi một mình. Giữa đông lạnh. Và em nghĩ đến anh. Nếu anh đi cùng em, anh sẽ nói rằng những chiếc lồng đèn ấy đỏ một cách...vớ vẩn. Lẽ ra nó phải màu tím mới đúng. Và chỉ cần nghĩ đến lúc ấy thôi, là em đã bật khóc. Em tưởng tượng đến con phố Hội An, mình đã lỡ hẹn cùng nhau mất rồi. Nếu mình cùng nhau ở đó, em sẽ chỉ cho anh thấy những con phố đèn lồng rực rỡ sắc màu, nhưng bình yên dịu dàng lắm. Vì nơi ấy không có chỗ cho những ồn ã, mệt mỏi. Chỉ có một bàn tay, nắm lấy một bàn tay. Không rời...

Ngày 02/02/2019

28 Tết.

Anh cùng bố mẹ lên tảo mộ. 

Thời gian qua nhanh quá, phải không? Chỉ riêng cái cảm giác quen thuộc này là vẫn còn đó, trong tim em. Năm trước, hai đứa mình cũng lăng xăng dọn dẹp giúp mẹ anh. Được nói chuyện với mẹ, nghe mẹ hỏi han. Được bối rối, ngượng ngùng nhìn anh. Rồi được anh dắt tay đi giữa những thiêng liêng đất trời này. Năm nay, có cả bố. Em sợ lắm, biết không? Bố mẹ bao dung nên không mắng. Nhưng trong lòng họ sẽ buồn nhiều lắm. Em thấy mình có lỗi, thật tệ anh ạ.

Lần đầu được gặp bố anh. Em lo lắng đến thắt tim lại. Chỉ sợ bố sẽ mắng, hoặc sẽ...im không thèm nói gì. Cầm cái giẻ phẩy phẩy được một xíu, mà chân tay thì run rẩy. Đứng cùng anh trước những ngôi mộ tổ tiên, cho mẹ thắp mấy nén nhang , rồi hai đứa đứng chắp tay một lúc. Cảm giác này, vẫn ngàn đời ấm áp và thiêng liêng như thế. Để đến khi em chào bố mẹ anh, nghe bố mẹ chúc Tết, dẫu biết chỉ là phép lịch sự thường ngày, nhưng lòng em vẫn không thôi cảm động. Lời xin lỗi định nói ra, nhưng lòng em nghẹn lại. Những ngày đã qua, thực sự cả em và anh, ngoài sự đau đớn cho chính bản thân mình, còn để gia đình mình thật buồn khổ. Em thấy mình có lỗi nhiều lắm. Mà tình yêu ấy, nỗi nhớ ấy, vẫn không chịu rời bỏ em thế này...

Cái nắm tay ấm áp và bình yên ấy. Nụ hôn vội vàng và ngọt ngào ấy. Em sẽ giữ cho riêng mình mình.

Thạch thảo vẫn tím mỗi khi đông về.

Và em. Em biết mình sẽ phải thật mạnh mẽ. Để những tháng ngày tới, dẫu chẳng còn có anh bên cạnh. Em vẫn sẽ luôn sống thật tốt. Thật ngoan. Và thật xinh. Như những đóa thạch thảo mang màu nỗi nhớ. Như tất cả những gì trong trái tim anh. Dẫu có qua bao giông bão, vẫn vẹn nguyên dành cho riêng em. Như thế. 

Không được khóc. Em đã tự dặn lòng mình rồi. Sẽ không được khóc. Anh biết, anh sẽ đau...


Ngày 03/02/2019

Mẹ muốn em đi cùng mua đào. Em tần ngần mãi. Không một chút hứng thú. Chỉ thấy nỗi buồn nào đó vẫn vương quanh em. Khiến em thờ ơ với tất cả mọi thứ. Nhưng rồi chẳng nỡ từ chối mẹ, cả sự hào hứng của con. Em lại đi.

Bờ hồ ngày 29 Tết đông vui và nhộn nhịp. Đến hôm nay thì đào từ khắp nơi đã đổ về rồi anh ạ. Lối đi chật cứng người, muôn ngàn đào hoa khoe sắc. Em tưởng tượng nếu có anh ở bên, hai đứa mình sẽ dắt tay nhau. Anh sẽ nhìn từng cây rồi chỉ trỏ, bình luận, đôi khi là thật vớ vẩn, rồi lại cười phá lên. Cũng có khi là say mê nhìn những nụ hoa phớt hồng đang chúm chím giữa trời đông, hay những con ong nhỏ bé cần mẫn hút mật. Em đi bất cứ đâu, làm bất cứ gì, cũng chỉ nhớ đến anh thôi. Em biết phải làm gì bây giờ, hả anh?

Tôm bảo, bố mà ở nhà mình thì bố sẽ mua cho con một cây quất thật to. Em chỉ muốn bật khóc. Cảm giác sao lạc lõng, cô độc đến thế...

Mẹ ưng một cành rất to, thật nhiều nụ. Em mua cho mẹ rồi bảo thằng bé bán đào chở về. Chưa năm nào em mua cành đào bé. Lúc nào cũng phải rất to và phủ kín một góc phòng khách. Để những màu hồng phai nở bung dịu dàng, em sẽ nhớ anh nhiều hơn. Và những kỷ niệm theo đó lại trở về. Và năm nào cũng vậy, mỗi lần chở đào về, là một lần nghe bố càu nhàu, càu nhàu cho đến khi nào cắm rồi buộc xong xuôi thì thôi. Anh có thể hình dung ra, vì anh cũng hiểu bố quá rồi phải không? Em cũng chẳng thiết tha nhiều. Đôi lúc nghĩ cuộc sống này, chẳng còn vì mình nữa rồi anh ạ.

Em nhớ nhiều hơn những ngày tháng cũ. Mỗi khoảnh khắc trôi qua em đều trở nên dài đằng đẵng. Mẹ biết em buồn, nên cứ rủ em đi chợ, để em nguôi đi. Nhưng những bề bộn này, những đào hoa này, những sắc màu tết này, chỉ làm em nhớ anh hơn, chỉ làm em tủi thân hơn. Em hay tự hỏi, không biết mỗi ngày bên ấy, anh làm gì, đi đâu. Em mỗi lần mở tin nhắn, đọc mà chỉ biết khóc. Cảm giác cũ ùa về. Em muốn anh nhắn nhiều hơn, kể cho em mỗi ngày anh như thế nào, để em được nhìn cuộc sống của anh và dẫu chỉ cảm nhận từ một phía, em cũng sẽ đỡ thấy xa anh hơn. Nhưng em biết, anh sẽ sợ em buồn, anh sợ em đau, mỗi khi kể đi đâu hay làm gì với người ta, phải không? Và trong những lúc ấy, em thì vẫn luôn một mình. Như thế này... Và lạ lắm. Có những lúc, em muốn ríu rít kể cho anh nghe những câu chuyện không đầu cuối, ở bên phía em, là cuộc sống của em đang trôi từng ngày, ra sao. Những bữa cơm em nấu. Lúc em nhặt rau, rửa bát, giặt giũ. Hay lúc em lên balcon phơi đồ. Những bông hoa tim tím bé xinh bắt đầu bung nở. Những bức ảnh em mặc đồ mỗi ngày anh mua... Em đều chụp lại, nhưng tần ngần giữ riêng, chẳng gửi. Lòng khát khao muốn được biết, nếu em im lặng như này mãi, thì anh vẫn sẽ nhớ em chứ? Anh vui, anh ổn với cuộc sống riêng mình. Mà sao, em đau...

Tết năm nay em chẳng còn làm mứt dừa tím nữa.  Cũng không muối dưa giá nữa. Những điều ấy. Em làm cho riêng anh. Bằng cả trái tim và tính yêu của mình. Mà giờ thì hẫng hụt như trôi thật xa mãi nơi đâu mất rồi.

Nhưng chẳng sao cả. Em cũng không biết phải làm sao nữa. Chỉ lòng là rối bời lên anh ạ. Em trọn đời này, mãi sẽ vẫn thế, anh nhỉ? Anh thường bảo em, gần 40 rồi đấy, em định mãi như này sao, người lớn chút đi. Thế mà em, chỉ muốn được là người phụ nữ bé nhỏ mãi, giận hờn, nũng nịu mãi. Trong lòng anh thôi...

Ngày 04/02/2019

Vậy là đã sang 30 Tết rồi đấy. Anh ạ.

Em nhặt một chồng rau cải ngọt. Rau cải cúc cao chất ngất. Rồi xếp gọn từng loại vào túi. Mẹ bảo để dành mùng 2 mấy mâm ăn lẩu. Năm nào cũng vậy. Đến mức em chẳng còn hào hứng với quây quần gia đình ăn uống nữa. Chỉ thấy mệt mỏi và trống rỗng. Em ích kỷ quá phải không? 

Sáng nay bố mang bộ ấm chén hoa cỏ tím ra bày. Em ngẩn ngơ đến thẫn thờ. Nhớ anh. Cái cảm giác này quen thuộc quá. Em biết phải làm gì. Để ru lòng bây giờ. 

Mẹ đưa cho em bó violet cùng vài bông hồng cắm bàn thờ còn thừa. Em cắm một bó để bàn phòng ăn. Cắm lẫn vào nhau anh ạ. Vì mẹ bảo thế mới đẹp. Em lại nhớ mẹ anh. Cũng hay có thói quen cắm hoa kiểu đó. Các mẹ có thói quen...vớ vẩn giống nhau, anh nhỉ? 

Năm nay chẳng còn người đàn ông nào ôm bó ly lên tặng mẹ. Cùng vài bó violet tím thật to cho em nữa rồi. Lọ thạch thảo trên phòng. Hôm nay đã úa tàn. Em chẳng nỡ bỏ. Em để đó. Để tự tưởng tượng rằng. Anh vẫn ở đó thôi. Vẫn giữ thói quen mua hoa cho em cắm. Như là cách em neo trong ký ức mình. Chẳng nỡ rời...

Hôm qua đi siêu thị mua ít đồ cho mẹ. Em nhìn thấy một chiếc áo mưa hoa nhí màu tím man mác. Em biết, nếu anh đi cùng em, thì nhất định anh sẽ mua cho em. Như cái cách anh mang cả thế giới màu tím dành cho riêng em vậy. Nhưng giờ thì chỉ có mình em, lặng lẽ bỏ chiếc áo mưa vào giỏ đồ. Mà chỉ muốn khóc. Sao em làm gì cũng nhớ anh thế này. Hả anh? 

Đường phố ngày cuối năm. Ồn ã và nhộn nhịp. Em tìm đâu cũng không thấy bóng dáng anh thân quen nữa rồi. Ngay cả khi trở về nhà. Em cũng thấy mình xa lạ. Tiếng nhạc xuân inh ỏi đến chói tai. Đồ ăn ngập nhà. Em như một cái máy. Ra vào tất bật. Và lòng thì không nguôi thổn thức. Em thèm được trốn đi đâu đó. Như là TĐ. Kỷ niệm đầy mây ấy sẽ theo nhau gối đầu. Làm tràn lên những phút yên bình trên từng sợi tóc. Nhấm nháp chút kẹo ngọt. Uống một tách trà nóng. Rồi nằm trong lòng nhau kể nhau nghe chuyện đời...

Em mua một bó hoa mùi. Anh ạ. Năm nào cũng vậy. Em đã từng kể anh nghe thói quen này chưa?Chắc là chưa rồi. Vì em...dỗi mà. Luôn dỗi hờn anh mỗi khi Tết về. Là nỗi tủi thân, cô độc em nơi này. Chỉ muốn im lặng mãi. Cho anh phải dày vò khổ sở. Để anh thương em và nhớ em nhiều hơn.  Thói quen đó vào mỗi cuối năm. Chiều 30 Tết. Từ lúc Tôm còn bé. Em đã giữ đến tận bây giờ. Một bó hoa mùi trắng. Được nấu với nồi nước nóng thật to. Chỉ dành cho hai mẹ con thôi. Vì cả nhà ai cũng bảo em vẽ chuyện. Rườm rà. Nhưng chẳng sao cả. Phải không anh? Em thích hương hoa mùi già. Thơm nồng. Đượm mùi đồng quê của những ngày xa ấy. Của tuổi thơ. Được ướp lên người. Lên cả mái tóc. Mọi bụi bặm những ngày cũ sẽ được rửa trôi. Nỗi buồn sẽ qua đi. Chỉ còn lại những yên bình. Em tin rằng nếu anh ở bên em. Anh sẽ tắm cho em. Dịu dàng và tỉ mẩn múc từng gáo nước mùi thơm ấm nóng. Đổ tràn lên cơ thể em. Da thịt sẽ thơm mùi hương yên bình ấy. Có lẽ em già thật rồi. Nên đắm mình vào những xưa cũ. Cuộc đời hiện đại này. Xa lạ với em quá. Anh biết không? 

Nhưng em biết. Em có đau đớn như nào đi nữa. Thì anh cũng đã xa em thật rồi. Tự huyễn hoặc mình đến mấy. Thì em cũng không thể nào chối bỏ sự thật rằng. Mình là hai cuộc đời. Tách biệt. Ngay cả những yêu thương chung. Cũng không còn giữ nổi...

Đêm giao thừa 

Mùi hương trầm quyện vào gió. Quẩn quanh khắp nhà. Nhà vẫn như mọi năm. Anh ạ. Tôm ngủ đến sát giờ thì được mẹ gọi dậy. Chạy ra ngõ xem bắn pháo hoa rồi về nhà xông nhà cho mẹ. Cả nhà sẽ ngồi trò chuyện. Mừng tuổi. Trao nhau những câu chúc an lành. 

Em nhìn từng dòng pháo hoa trôi trên không trung. Bật khóc. Bao năm rồi. Mình đón giao thừa ở hai nơi không nhau? Anh giờ này có nhớ em. Nhiều không?

Tôm nắm chặt tay em. Trong suốt 15 phút hai mẹ con đứng ở đầu ngõ xem bắn pháo hoa. Tay nó ấm nóng. Sự yên bình tự lúc nào đó bất chợt về trong em. Em cảm giác như mình được nắm tay anh. Và thì thầm những câu yêu thương bất tận...

Anh. Có nghe thấy truyền hình trực tiếp trên TV bài hát Thanh xuân không? Em nhớ anh quá. Em phải làm sao? Hả anh? 

Còn biết bao điều em muốn nói với anh. Muốn kể anh nghe. Nhưng lại dằn lòng mình xuống. Em sợ mình khóc trước mặt mọi người. Chỉ muốn trốn mãi trong phòng. Nghe anh hát. Và khóc. Và nhớ anh. Năm mới sang rồi. Nhưng có ý nghĩa gì đâu. Khi bắt đầu từ những ngày tháng này. Em phải sống một cuộc đời khác. Không có anh..

Ngày 05/02/2019

Mùng 1 Tết

Trời loang nắng. Lòng em thấy mệt mỏi quá đỗi. Sau một đêm thức trắng, mà biết bao đêm thức rồi, có sao đâu anh nhỉ? Biết ở bên ấy, anh có nghe được nỗi thổn thức không nhau, đang vò xé em từng giờ, từng phút...

Em lại dọn dẹp, nấu nướng cùng mẹ. Cảm giác này vẫn ấm cúng và quen thuộc như bao năm, mà sao em thấy chông chênh đến thế. Mâm cơm cúng tầm trưa là xong. Hôm nay em mặc chiếc váy Nem màu tím anh mua, em gầy đi nên mặc gì cũng rộng rồi anh ạ. Nhưng em nhớ lời anh, không bóp vào. Vì nhất định em sẽ phải lấy lại cân, nếu em gầy quá, anh ôm sẽ rộng vòng tay. Cơ thể em là của anh mà, phải không?

Em lại giận hờn anh rồi. Vừa mới nhắn tin cho nhau vào thời khắc giao thừa hôm qua. Rằng một năm mới sẽ chỉ có niềm vui, nhớ thương và yêu thật nhiều, dẫu có xa cách đến thế nào đi nữa. Vậy mà chỉ vì tin nhắn trêu đùa của anh cho người cũ, em thấy lòng mình tức tối, em lại đay nghiến, dằn vặt, làm anh khổ sở. Nhưng cảm giác tim đau nhói này, em không quên được. Chỉ biết khóc, và nhớ anh. Không nguôi... 

Từ lúc yêu anh cho đến giờ, Tết nào với em cũng buồn như thế này, anh ạ...

Bố mẹ đi chúc Tết hết rồi. Em ở nhà quanh quẩn một mình với con

Còn anh, ở bên ấy, có phút giây nào nhớ em không? Có biết em đang tủi hờn, đang khóc vì nhớ anh không. Em thật ngốc, ngay cả đớn đau khóc lóc, hay dỗi hờn thôi. Em cũng đâu còn có thể. Mỗi một khoảnh khắc chiếc điện thoại rung lên tiếng báo tin nhắn quen thuộc, em lại ngấu nghiến. Những chuỗi ngày lê thê, chỉ biết chờ đợi. Lặng lẽ nơi này, mình em.

Tết làm gì? Để bao bộn bề cuốn mình đi xa nhau mãi.

Ngày thường chia xa. Còn chưa đủ sao?

Ngày 06/02/2019

Mùng 2 Tết

Các dì. Các cháu. Họ hàng trên quê. Như mọi năm ngày này lại tập trung ở nhà em. Chắc anh bên đó cũng thế phải không? Ngày này sẽ đưa gia đình về bên kia. Chắc anh cũng vẫn sẽ nhớ em nhiều lắm. Em tin thế. Vì em cũng đang rất nhớ anh. Cuộc sống là vô vàn những ràng buộc. Trách nhiệm. Anh nhỉ?

Những ngày này mệt mỏi quá anh ạ. Em thèm được bình yên. Xa rời hết những bộn bề này. Những bữa ăn ngập ngụa bia rượu, thịt cá, giò chả, người người cười nói chúc tụng nhau. Mà em chỉ nghe lòng mình đổ về những về ngày xưa ấy. Anh có nhớ TĐ nhiều không?

Mùa này, trên đó chắc đẹp lắm đấy.  Em nhớ những con đường quanh co, đi một lúc đã hết cả cái thị trấn nhỏ bé. Mà mỗi lần trở lại, thấy cảm xúc vẫn như mới. Như là lần đầu tiên ấy, dưới con dốc nhuộm ánh đèn vàng về đêm. Anh đã cõng em và hét vang giữa những lành lạnh phủ mờ ba tiếng Anh yêu em. Em trên lưng anh, ôm chặt lấy cổ anh, ngửi mùi hương đàn ông ấm áp, và run rẩy trong những khoảnh khắc đầu tiên hai đứa mình được là của nhau, trọn vẹn. Anh có nhớ...2 giây không? Để đến tận bây giờ, vẫn neo trong ký ức em những ngày xa ấy. Biết bao giờ được quay về...

Còn hiện thực thì ngày nào em cũng mặc đồ anh mua, những bộ đồ mặc nhà thật đẹp và thật thoải mái, em thôi không còn váy áo điệu đàng, chỉ vì chẳng đi đâu. Ngày ra vào dọn dẹp, nấu nướng với rửa bát. Năm nào cũng vậy. Anh thường bảo, anh chỉ thích em chăm sóc gia đình, và chăm sóc anh thôi. chẳng muốn em làm điều này với bất cứ ai cả. Lúc đó, em bật cười thấy sự ghen tuông của anh thật đáng yêu. 

Ngày nào em cũng nhớ anh. Mỗi phút giây. Có lúc nỗi nhớ ấy dịu dàng, dịu dàng. Lại có lúc cồn cào quặn thắt khiến em nghẹt thở. Em mơ về quá khứ, những vui buồn, giông bão đã từng đi qua trong đời mình. 

Nếu biết yêu nhau, là cả đời đau đớn trong xa cách như này.

Thì ngày đó, liệu cả hai chúng mình, có đủ can đảm từ chối bước vào cuộc đời nhau?

Ngày 07/02/2019

Mùng 3 Tết.

Gần như cả đêm thức trắng để nói chuyện nhắn tin với anh. Anh bảo, ít ra những tháng ngày này, mình được quay trở lại những ký ức ấy. Là những háo hức, mong chờ, màn đêm tĩnh lặng buông. Ở hai phương trời, có hai nỗi nhớ... Anh chia sẻ với em nhiều hơn, về những nỗi đau khuất kín, như sợ rằng, mỗi một phút giây thôi, nếu như không nhắn, thì sẽ cả đời này hối tiếc. Cuộc đời mình bỏ lỡ bao nhiêu những tháng ngày rồi, anh đếm được không?

Luôn là nỗi cảm động vì ở vào bất cứ hoàn cảnh nào, anh vẫn luôn cố gắng, vì em. Dẫu biết mình còn cần vô vàn hơn thế, hơn thế...

Mái tóc em đã dài chấm quá vai. Em nhớ anh đã từng bảo em trong ánh nhìn yêu thương. Rằng, em nuôi tóc dài đi, vì anh thích thế. Và em, mỗi ngày, vì anh, sẽ biết nâng niu chăm sóc mái tóc mình hơn. Vì em còn cần anh, cần cảm giác được bàn tay anh khi vuốt ve, hoặc luồn những ngón tay nhẹ nhàng qua những sợi tóc em. Người đàn bà trong em, dẫu có bình thường đến thế nào đi nữa, có trải qua bao tổn thương, thất bại và những vấp váp cuộc đời. Thì với anh, em vẫn luôn là người đàn bà đẹp nhất, và dịu dàng nhất trong mắt anh.

Ngày 08/02/2019

Em bắt đầu đi làm buổi đầu năm, sau mấy ngày Tết dài đằng đẵng. Mọi thứ vẫn vô vị như thế.

Chỉ có nỗi nhớ của em về anh. Là điều rất thật trong trái tim mình, em không có cách nào chối bỏ được.

Nhưng, em cô độc lắm, anh  biết không?

Ngày 09/02/2019

Em luôn tự hỏi mình,  những câu hỏi rối tinh lên, và không đầu cuối. Khi em ở vào bất cứ một phút giây nào trôi qua trong đời mình. Rằng, anh đang làm gì, nơi ấy, có nhớ em không?

Đôi khi trong những vô thức của cuộc sống thường nhật, và ở vào khoảnh khắc nào đó, như là em rất nhớ anh. Em thường tự đưa tay lên vuốt mái tóc mình. Và nghe một nỗi thân quen nào đó ùa về, ôm ấp, quấn riết lấy em. Em không nỡ rời xa, anh ạ. Kỷ niệm của chúng mình, những thói quen ấy, em đâu nỡ lòng nào buông bỏ... Những cung đường ấy, đồi thông ấy, những giọt nắng xiên nghiêng, và rặng bằng lăng đang mùa thay lá, mình còn nợ nhau biết bao điều dang dở...

Những năm tháng tươi đẹp ấy đang dần đi qua. Trong em. Em nhớ đến vô cùng những ký ức đã được chúng mình xây đắp nên. Thiên hạ muôn vạn người, nào ai hiểu được, cả anh và em, ở mỗi một mảnh đời của riêng mình, hay là cùng nhau, đã trải qua biết bao nỗi đắng cay, khổ đau, mất mát, để cùng tìm thấy nhau và nguyện sẽ mãi ở lại trong nhau giữa những nhọc nhằn này. 

Thì dễ gì quên được nhau, phải không?

Ngày 10/02/2019

Những ngày tháng không nhau đã cuốn hai đứa mình về hai nơi xa mãi, xa cả những thói quen mỗi sáng chủ nhật anh hẹn hò với em. Đưa em đi ăn sáng, rồi trìu mến thổi trứng trần cho em ăn. Em bật khóc. Để ngay lúc này thôi, em một mình từng chút một níu lại những gì nhỏ nhoi ấy của quá khứ. Mà ôm vào lòng để ru ngủ đi nỗi đau.

Nếu như thời gian có quay ngược trở lại, em ước mình đừng trải qua những phút giây này.

Là lúc mọi thứ như ngừng lại quanh em, đến nỗi em cũng không nghe nổi tiếng trái tim mình đang đập nữa rồi. Những hình ảnh ấy, những tin nhắn của anh với người ta... Em lại sai rồi, phải không?

Em cứ nghĩ rằng, trong những ngày tháng kiệt cùng nhất của sự đau đớn, thì dẫu có thế nào, anh cũng sẽ luôn riêng dành những gì đã từng hứa, với em.

Ân ái cuồng điên. Nỗi đau cuồng điên.

Em về một mình, chỉ biết khóc và nghe lòng mình vỡ vụn. Bóng hình anh chợt trở nên xa lạ trong em. Em mất anh thật rồi. Mất đi những gì duy nhất đã từng dành cho em. Nỗi đau em như muốn nổ tung trong lồng ngực. Em cố chấp, chẳng cam tâm từ bỏ một tình yêu, đang từng ngày tuột trôi ra khỏi cuộc đời em.

Em đã từng biết bao lần muốn trả anh lại về nơi ngày xưa anh chưa từng gặp em. Để sống trọn vẹn với kiếp người đang dang dở, là những lo toan, trách nhiệm thường nhật. Để những day dứt, khổ sở trong cả hai trái tim chúng mình, thôi không còn gọi tên... Nhưng anh biết không? Hạnh phúc mượn vay, em như người đàn bà sở hữu trong suốt những năm đằng đẵng. Lôi kéo về mình những được mất. Cả những đắng cay, tủi hờn. Để đến khi anh thực sự quay về nơi ấy, về với người anh đã từng yêu thương, từng chăm sóc, như với em. Thì chính bản thân em lại chẳng thế bắt mình buông rời. Trời chiều nay đầy gió. Mà em nghe bão giông...

Đêm

Buông nỗi đau vào không gian chật chội. Có lúc em tưởng như mình không còn thở nữa.

Em biết phải làm thế nào, để có thể xoa dịu mình bây giờ?


Ngày 11/02/2019

Liệu cả đời này em có thể một mình vì yêu anh, mà đánh rơi đi cả chính em ở đâu đó, em chẳng tìm lại được...

Từng ngày, từng chút một thôi, anh ra khỏi cuộc đời em, theo cách như thế. Những tháng ngày này nhọc nhằn quá...

Nỗi mơ hồ mất anh.

Em chẳng còn nghe mình ghen hờn, chỉ thấy lòng khô khốc. Như cái cách nỗi đau cũng đang từ từ rời bỏ em. Giá như em có thể gào thét và cào xé tất cả như khi ở bên anh. Em sợ, ngay đến cả nỗi đau em cũng không còn cảm nhận được. Những lời nói của anh, những chia sẻ của anh, và thứ tình cảm của anh, những câu chữ, giọng nói dịu dàng của anh... Khi anh nói về người ta. Em hiểu, anh đã có nơi trọn vẹn quay về...

Em đã từng mong như thế mà, phải không? Dẫu đã từng là nỗi đau trong em, ở vào những tháng rất xa về ký ức ấy. Nhưng chỉ cần anh bình yên. Và em cũng sẽ thôi không còn hỏi... Rằng, em ở đâu, trong anh nữa...

Đêm.

Cuộc gọi từ một mối tình đơn phương cách đây hơn 10 năm...

Em ngạc nhiên rằng, cứ khi em đau đớn nhất, thì lại vô tình có những điều như thể ở sẵn đâu đó trong số phận này, chờ đợi để được dỗ dành em, theo một cách nào đó. Em cũng không biết rằng, trong từng ấy năm, người ấy vẫn dõi theo em từng chút, từng biến động trong cuộc sống của em. Những cuộc tình lần lượt trôi qua em. Thậm chí chưa bao giờ một lần, em nhớ đến người ấy. Từ những ngày xưa, khi hai đứa còn làm chung một Công ty, người ấy chỉ là công nhân, chẳng cam lòng với những đồng lương nhỏ bé, rồi bươn chải giữa đời, rồi vỡ nợ, rồi lại hai bàn tay trắng gây dựng nên. Đến khi người ấy có thể tự hào mà gọi cho em sau bao nhiêu năm, muốn đón mẹ con em về ở biệt thự sang trọng mới xây, có ô tô đưa đón, có khu vườn lan thơm ngát.  Có phải vì sau những nhọc nhằn cuộc sống, cũng từng trải qua một vài mối tình không đầu cuối, nên những thăng trầm ấy, có thể thả vào đêm, để được nói, để được cười, dẫu mi mắt đã hằn lên những nếp nhăn thời gian in dấu. 

Nhưng em thấy mình không thuộc về nơi sang trọng ấy. Và cũng không xứng đáng, một người đàn bà tổn thương rách nát như em, gia tài chẳng có gì ngoài đứa con trai bé bỏng. Người ấy xứng đáng tìm một người hơn thế để làm vợ, để yêu  thương chăm sóc, vá những nỗi trống vắng của một người đàn ông sau bao năm, khi thành đạt rồi, thì lại chẳng nhận ra nổi, đâu là ý nghĩa của cuộc đời. Và em. Nếu như cuộc sống không bắt nguồn từ tình yêu, em biết lấy gì nuôi dưỡng cho những cảm xúc, những kỷ niệm như đã từng có với anh, hả anh? Người ấy là người đầu tiên ngoài anh, nói chuyện với em qua điện thoại gần hai tiếng đồng hồ. Nếu biết, anh có ghen không?

Có phải em là người đàn bà, sinh ra để lắng nghe, chia sẻ những nỗi khuất kín của người khác, nhưng lại chẳng thể ru ngủ được nỗi buồn của chính mình...

Lòng em chẳng gợn một chút cảm xúc nào, ngoại trừ nỗi cảm động vì mối tình đơn phương ấy trong suốt hơn 10 năm. Nhưng chỉ khi nghĩ đến anh. Lòng em có lúc như thác đổ. 

Em thấy mình muốn buông và gục ngã . Nếu như em theo chồng, anh có buồn không?

Ước mơ một ngôi nhà, và những đứa trẻ, trong bài thơ Đóa tường vi em từng gửi cho anh, vĩnh viễn sẽ là những dấu yêu em giữ cho riêng mình. Để mai này, nếu có phải cam tâm chấp nhận một cuộc sống khác, thì em cũng sẽ như anh, sẽ lại nặng lòng mà thương người đang sống bên cạnh mình, sẽ lại nặng lòng mà chăm sóc, vun đắp cho những mầm non sẽ được hồi sinh... Quá khứ lùi xa, mình cũng sẽ như nhau, ít ra sẽ cùng nhau thấu hiểu, để mà bao dung hơn cho cuộc đời nhau, để cùng sống một cuộc sống không nhau. Chung một bầu trời. Và giữ cho nhau chung những mảnh ký ức. Thế là đủ, phải không?


Ngày 12/02/2019

Những ngày này trời trở lạnh rồi, anh ạ. Cái rét không ngọt ngào như những năm tháng mình còn bên nhau nữa.

Em một mình ôm những ký ức không tên, là miền của riêng em và nỗi không anh. Cuộc sống này, nghiệt ngã quá phải không? Em phải tập làm quen với thực tế này, cuộc sống đâu chỉ có những cảm xúc, chỉ là em ở yên trong những năm tháng ấy quá lâu rồi. Đến mức ngỡ như, cả đời này, em có được anh, sống cho riêng chúng mình một cuộc sống hằng khao khát. 

Nhưng dù thế nào, dẫu có đánh đổi bằng bao nhiêu nước mắt, và nỗi tổn thương, mất mát, thì ít ra ở cuộc đời này, em đã có 4 năm thanh xuân thật đẹp. Ở vào lúc em đau đớn nhất, em đã từng được hạnh phúc nhất...

Thời gian này, em hay dùng nước hoa của anh. Để thấy mùi hương ký ức quen thuộc lưu lại trên da thịt em, trên cơ thể đàn bà từng vấn vít chẳng rời. Em thực sự vẫn nhớ anh, nhớ nhiều lắm.

Hôm nay, em đặt cho anh một lọ nước hoa đấy, biết không? Ngày lễ tình nhân sắp đến rồi. Chắc anh sẽ bất ngờ lắm, em có thể mường tượng ra khuôn mặt anh và nụ cười anh dịu dàng khi nhận được quà. Cũng như những chăm sóc nhỏ bé anh đã từng dành cho em. Chẳng thể tận tay mà đưa tặng anh, rồi được vùi mình vào trong anh như đã từng. Tận trong trái tim em là những tủi hờn, khổ sở. Khi em biết rằng, ngày ấy, và biết bao những ngày tháng sau này, em sẽ chẳng còn có thể bên anh để mà ríu rít yêu thương như đã từng. Và em nếu không đủ mạnh mẽ để nhìn anh với người ta cùng yêu thương được hàn gắn, thì em còn biết phải làm gì nữa, ngoài mỉm cười mong anh an ổn với con đường anh đã lựa chọn. Không em...

Em vẫn cần mẫn mỗi buổi đi làm, vẫn háo hức mong chờ mỗi khi tan giờ, được thấy số điện thoại quen thuộc vang lên bản nhạc chuông em đặt riêng. Như một thói quen em chẳng nỡ lòng từ bỏ. Ngay cả khi anh không gọi vào giờ đó, ngay cả khi ở giữa những bộn bề nào đó, anh cũng không một tin nhắn, nhắn rằng em đợi, như đã từng. Thì em vẫn cứ muốn một mình, đợi anh, đến khi nào em còn có thể...

Em ngốc quá, phải không?

Ngày 13/02/2019

Anh về với em

Tại cuộc sống. Hay tại lòng người. Những đớn đau trong một góc khuất nào đó cứ chực trở dậy. Cào xé đến khổ sở. Mỗi lần mình gặp. Là thêm mỗi lần em khóc. Trái tim thêm một mảnh xước. Em tự hỏi. Đến khi nào tim em chẳng con chỗ để mà rách. Thì liệu lúc đó chúng mình có xa nhau...

Em trong mắt anh giờ đã khác. Và người ta trong anh giờ cũng khác đi. Những mảnh rời rạc có cố em cũng không thể nào chắp nối lại. Chỉ đau lòng khi từng chút một nhìn anh rời xa khỏi em. Về tất cả...

Những mảng rêu phong còn đủ sức làm tim anh rung lên khe khẽ cảm xúc. Một chiếc lá rơi có đủ làm tim anh đau. Mọi thứ đến vội vàng quá. Em còn chưa chuẩn bị kịp cho sự thay đổi này. Và em biết phải làm sao để bắt mình trốn khỏi kỷ niệm...

Em ước mình có thể tan biến đi. Trong ánh mắt của anh...

Người đàn ông em yêu. Đừng khóc vì em. Được không? Em đau...

Anh có nhìn thấy cây lộc vừng đứng nơi góc sân chỗ hai đứa mình vừa bên nhau, say mê mệt nhoài và ngủ ngoan trong vùng ngực ấm áp của nhau. Cây lộc vừng ấy đang mùa trút lá. Ngập vàng lối đi. Và khi ôm lấy anh, cơ thể quen thuộc ấy, em thấy những năm tháng rất xa như đang trở lại. Ở trong em và những ký ức giờ chỉ một mình em ôm lấy. Và đau. 

Anh vẫn là anh thôi. Phải không? Và đối với trái tim anh. Tình yêu của anh. Em vẫn luôn là em. Như những ngày đầu mình mới gặp. Và mãi mãi ở trong nhau những ý niệm tươi đẹp nhất về nhau. Không đổi thay. Chẳng xa rời. Anh nhớ không? 

Dẫu mình chẳng còn như xưa nữa rồi...

Ngày 14/02/2019

Đừng chờ nữa, được không?

Một mình, em vẫn sẽ ổn mà... Biết đâu, ngày Valentine trắng, anh sẽ ở bên em, và dịu dàng nhìn vào mắt em nói: " Anh yêu em" Vì ngày này, dành riêng cho những người đàn ông đáp lại tình yêu của những người phụ nữ, mà họ thực sự yêu. Là ngày đáp trả, những ân tình... Anh, sẽ vì em mà không quên đâu, phải không?

Em khóc rồi. Những hộp socola anh mua trước đó bao ngày, để tặng cho em, vẫn nằm im lìm tím một góc giá sách đầu giường em. Em sẽ ăn dần dần thôi, vì nếu hết, chẳng còn anh mua cho em nữa rồi.

Đêm dài quá, như bao đêm.

Bao năm nay rồi. Có ngày lễ nào. Ngày kỷ niệm nào. Ngày đặc biệt nào. Mà em được ở bên anh đâu. Tự nhủ. Trước một ngày. Hay sau một ngày. Cũng là cái cách anh dành riêng cho em. 

Nhưng sao. Em đau thế này. Hả anh?

Ngày 15.02.2019

Em thấy mình cô độc quá. Em phải làm gì để có thể tự ru mình bây giờ? Hả anh? 

Dì Heo ốm. Người gầy rộc xanh xao, sụt cân nhiều và nổi rất nhiều hạch ở cổ, ở sau tai... Mẹ điện cho em khóc mãi. Rồi xuống HN cùng dì Bộp đưa đi viện khám. Em bận làm chẳng về được. Buổi trưa con phải ở lại trường ăn bán trú. Em gọi xin cô giáo rồi mà đến tối về nghe con kể lại là cô vẫn không vui với việc đó. Nói con bằng những ngôn từ không mấy thiện cảm. Em buồn. Thấy mọi thứ chơi vơi. Cảm giác một mình trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Nếu có anh bên cạnh. Em sẽ bình an hơn và em biết anh sẽ cùng em lo lắng mọi thứ.

Ngày lê thê. Mẹ với hai dì ở viện cả ngày chờ kết quả. Xét nghiệm. Thử máu. Chụp chiếu... Bác sĩ bảo nghi dì bị ung thư. Em thấy nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lấy em. Một nỗi sợ sẽ lại mất đi một người thân bên mình. Như em đang mất anh. Em không thở được. Và em nghĩ. Chỉ cần những người em yêu thương được sống bình an. Khỏe mạnh thôi. Thì em có đau đớn như nào. Em cũng chấp nhận. Chỉ cần đừng bắt họ phải rời xa cuộc sống này. 

Cô bạn thân của em ở xa. Chiều đăng tin chồng bị tai nạn mất. Đọc những dòng tin ấy. Lòng em chơi vơi. Như chính bản thân mình mất mát. Cuộc sống vốn quá đỗi ngắn ngủi. Mà em thì từng ngày nhìn mọi thứ trôi qua mình, nhưng đành bất lực.

Ngay lúc này. Em chỉ muốn được ào đến bên anh. Ôm lấy cơ thể quen thuộc còn đang hiện hữu. Dẫu biết là không thể. Chỉ đành điện cho anh một cuộc gọi trong vô thức. Òa lên giữa phố đông người. Chơi vơi. Lạc lõng. Và em rất sợ hãi...

Anh xa em quá rồi, hay là tự em đẩy mình ra xa anh, em không biết nữa, chỉ thấy lòng rối bời và rất nhớ...

Ngày 16.02.2019

Cây bàng bên cạnh cái góc quán bị bỏ hoang, trên đường em vẫn đi làm mỗi  ngày, đang đìu hiu thay lá. Đỏ rực một góc trời anh ạ. Những chiếc lá ấy đang rụng dần, chỉ một vài tuần nữa thôi, chúng sẽ mọc ra những mầm non xanh mướt, em nghĩ anh sẽ thích lắm khi nhìn thấy. Còn em thì vẫn yêu những xác lá màu đỏ tươi, rồi chuyển dần sang màu tím thẫm ấy, rụng ngập đầy lối đi, hay những cành cây khô khốc giữa trời, cô độc... Em nghĩ, nếu mình được bên nhau, thì mình sẽ cùng nhau chụp ảnh một cách say sưa, như cảm xúc vẹn nguyên trong lòng em vẫn thế.

Và em nhớ vô cùng cái điệu bộ của anh lúc ấy, vùng vằng và rất trẻ con, đôi lúc lại nham hiểm dìm hàng em bằng những bức hình mà em lần nào xem cũng gào lên rằng rất béo, còn anh thì trìu mến nhìn em với cả trời thương nhớ, rằng em với anh lúc nào cũng xinh.

Anh có biết, em trọn đời này chỉ muốn ngắm mãi hình ảnh anh khi ấy và lưu vào thật sâu ký ức mình. 

Giờ thì, em biết tìm ở đâu, anh của ngày ấy bây giờ...

Ngày 17.01.2019

Em đã từng mong ngóng biết bao mỗi ngày chủ nhật. Anh về với em. Hoặc em xuống với anh. Mình đã từng có chung biết bao ký ức về những ngày cuối tuần. Anh còn nhớ không? 

Lòng em đang bão giông.

Chiếc điện thoại im lìm vắng lặng. Em mong mỏi chờ đợi. Nhưng đến cuối cùng. Vẫn chỉ có mình em nằm ôm nỗi đau. 

Em ngốc thật. Phải không? 

Những ngày tháng này đang đi qua em. Mà em cố tình không chịu hiểu rằng anh đã xa em rồi. 

Em phải từ bỏ đi chính mình. Từ bỏ những ngày tháng cũ. Và phải chấp nhận rằng. Anh đã trở lại an ổn với cuộc sống riêng mình. Công việc mới của anh, cuộc sống mới của anh, là những điều đang lấy dần đi của em những năm tháng em gìn giữ cho riêng mình...

Và em thèm bình yên. Dẫu muộn màng và những năm tháng thanh xuân này. Em đã tận cùng đau rồi. 

Nhưng không sao cả. Em vẫn xứng đáng được hạnh phúc. Dẫu không phải với anh nữa... Và anh cũng vậy. Anh xứng đáng được hạnh phúc. Dù là với người khác...

Phải không?

Ngày 18.02.2018

Sau này xa anh rồi, em sẽ nhớ anh nhiều lắm

Nhớ cả món...cá hồi anh bón từng miếng cho em ăn, ngọt lành và dịu dàng. Và hình ảnh người đàn ông tay xách bao nhiêu thứ linh tinh về tận Công ty em, kiên nhẫn chờ đợi em, dẫu chỉ được ở bên em một tiếng đồng hồ ngắn ngủi.

Nhớ ánh mắt anh từng khóc vì em, nhớ những nén lòng chịu đựng những hờn ghen dằn vặt của em, nhớ bàn tay anh dịu dàng cần mẫn vuốt ve mái tóc, khuôn mặt, và cả trên cơ thể còn vương từng đường nét thanh xuân. Để nếu như cuộc đời bắt chúng mình chia về hai  ngả, em đã chẳng còn hối hận vì những ngày tháng này, đã kiệt cùng yêu, kiệt cùng đau, như thế...

Cả ái ân mê say đang cuốn lấy những gấp gáp triền miên, để những nỗi đời mệt mỏi đang tạm lùi xa nơi bình yên này.

Để chẳng còn muốn biết đến ngày mai, mình sẽ đi về đâu...

Em không biết đến khi nào, em thôi không còn có thể viết nữa, là nơi đây, cho những trú ngụ đớn đau. Cho những cảm xúc đàn bà trong em còn được nương náu.

Có khi em sẽ gói ghém lại những con chữ này, kỷ niệm này, nỗi nhớ này, niềm đau này, cất hết vào ngăn kéo ký ức đời mình. Sống một cuộc sống khác ở hiện thực. Không anh.

Sẽ vĩnh viễn khép lại những ngày tháng cũ. Đã từng là của em

Và anh...


Một mai này. Hoặc có thể ngay lúc này đây. Khi không còn nhìn thấy em ở hiện tại. Cũng không còn từng hình dung em qua những con chữ nữa.

Anh có nhớ em không?

......................







Thứ Tư, 30 tháng 1, 2019

"Những hẹn hò từ nay khép lại..."


"Ta thôi không còn hỏi
Thấy tim mình mưa tuôn..."
-------------------------
Ngày 03/01/2019

Cuộc gặp ấy. Là định mệnh. Là số phận. Hay bởi lòng người đang dần khép lại. Em như kẻ vô hồn. Nước mắt không thể rơi dù chỉ một giọt. Nỗi đau lặng vào tầng sâu nào đó bên trong...

Em không nhìn thấy gì. Cũng chẳng biết mình nghe những gì. Chỉ cảm thấy đâu đó trước mắt mình. Hình bóng ấy. Con người ấy.  Là anh đấy thôi. Thân thương mà sao quá đỗi xa lạ. 

Ngày 04/01/2019

Đằng đẵng đang từng giờ trôi qua em. Em thấy sự sống trong mình bị vắt kiệt rồi ném văng đâu đó vào giữa đời. Căn phòng tím vương đầy kỷ niệm, vẫn luôn là nơi bao dung em, trú ngụ những đớn đau, tủi hờn.

 Những ngày kiệt quệ, em nằm yên một chỗ, cơ thể chỉ cần cử động một chút thôi, cũng như ai cào xé rách toạc đi cả những cơn mơ lay lắt. Mẹ khóc. Người đàn bà gần 40 trong em bỗng như trẻ nhỏ, ôm lấy bờ vai mẹ rồi òa lên nức nở. Những lúc như thế này, từng muỗng cháo, từng viên thuốc từ tay mẹ dành cho em, lại càng làm em nhớ anh. Nhớ buổi chiều năm ấy, một người đàn ông đã không ngại ngần đi xe máy mấy chục cây số để mang đến Công ty cho em một hộp cháo sườn và một ít thuốc. Kỷ niệm ấy vẫn ở đây, anh biết không?

Ngày 05/01/2019

Em nhìn vào mắt con. Nhìn nó rón rén đi lại ra vào, như muốn nói điều gì đó với em, rồi ngập ngừng lại thôi. Như thể nó sợ em đau. Đầu em như muốn nổ tung ra theo từng cơn nhức nhối. Mắt em không còn nhìn thấy gì nữa rồi, chỉ muốn khép lại vĩnh viễn. Hình ảnh trước mắt em bây giờ là con trai chúng mình. Nó ngồi một mình nơi bàn học, nhưng em biết nó chẳng học được gì cả. Thỉnh thoảng mở mắt ra, em thấy nó nhìn em. Em bất lực. Em hận mình.

Lần thứ hai trong 9 năm tuổi thơ của nó.

Em tước đi của nó một gia đình. Một người bố...

Ngày 06/01/2019

Chiếc điện thoại nằm im lìm. Chỉ một chút rung lên, hay chuông báo thôi, cũng làm trái tim em thổn thức, rồi òa khóc. Em nhớ bản nhạc chuông quen thuộc mỗi khi gọi anh. "Đã có lúc anh mong tim mình bé lại, để nỗi nhớ em không thể nào thêm nữa. Đã có lúc anh  mong ngừng thời gian trôi, để những dấu yêu sẽ không phai tàn. Nếu không hát lên, nặng lòng da diết. Nếu không nói ra, làm sao biết...".

Mắt em sưng húp lên rồi. Anh sẽ thương em và xót xa em lắm đấy, em biết mà. Chỉ có điều, ngay giờ phút này đây, em không thể gắng gượng được. Em chỉ muốn ở yên một chỗ đấy thôi, nơi chiếc giường của chúng mình này, quen thuộc, và đắm mình vào những cơn đau. Như sợ rằng nếu không đau nữa, thì trái tim em sẽ khô khốc đi. Cảm xúc này đâu dễ cạn kiệt.

Căn phòng của chúng mình vẫn nguyên vẹn. Trong cơn đau, em thấy một nỗi nhớ. Như mơ hồ, lại như rất gần em thôi, chạm vào em, mơn trớn, vuốt ve, như bàn tay anh dịu dàng, rồi bất chợt ở vào một khoảnh khắc em đang khép mắt lại, thấy mình hẫng hụt rồi rơi xuống một khoảng mênh mông nào đó không trọng lượng. Miệng em khô đắng, em muốn hét thật to tên anh nhưng không thể. Chỉ thấy nhạt nhòa gối chăn, rồi khuôn mặt đầy son phấn ấy nhìn em cười vang. Ngạo nghễ...

Ngày 07/01/2019

Nhận được kết quả phỏng vấn ở Công ty mới, với công việc yêu thích như đã từng. Cảm giác khi ấy vẫn là theo thói quen, muốn gọi cho anh cười cười, rồi lừa anh có muốn nuôi em cả đời không? Chỉ để nghe anh trìu mến, em cứ thất nghiệp cả đời đi, có anh đây rồi, cái thẻ tiêu mãi không hết... Em sẽ
âu yếm nhìn anh mà ôm lấy, tự hào đến ngàn đời rằng, mình có thất bại bao nhiêu lần đi nữa, thì ở đây, vẫn luôn có một bàn tay nắm lấy tay em, có một bờ vai cho em tựa vào. Để em thấy mình còn quan trọng biết bao nhiêu...

Nhưng. Giờ chỉ có em một mình. Và anh trong lúc ấy lên nhà xin lỗi mẹ. Mẹ đau đớn lắm, anh biết không? Mẹ luôn thương anh. Nhưng cảm giác bị lừa dối, thì mẹ không quên được. Em biết bao lần căng thẳng với mẹ, với chính gia đình mình. Chỉ để bảo vệ anh, rằng anh không muốn thế, anh không cố tình lừa dối gia đình suốt những tháng năm ấy mà, phải không? Ngay cả những lúc này đây, anh vẫn khẳng định chỉ yêu em trong bất cứ hoàn cảnh nào. Để dẫu sau đó, anh đánh mất cả con người mình, cả cuộc sống của riêng mình vì người ta. Anh cũng cam lòng. Mình không có sự lựa chọn, vĩnh viễn không có sự lựa chọn, chỉ là thế thôi. Không phải anh đớn hèn, không phải anh bạc nhược, không phải anh vì người ta mà lựa chọn bỏ rơi em. Vĩnh viễn không phải. Em không nghe bất cứ một lời nào từ phía thiên hạ, từ bất cứ ai hết, tim em đủ đau rồi, đủ đau rồi. Những ký ức cũ đẹp quá, em nỡ lòng nào làm nát thêm nữa, phải không?

Những món đồ xinh xinh anh mua dành tặng em để đó. Em về phòng, chỉ ngấu nghiến đoạn clip anh gửi. Hình bóng anh, ở trong căn phòng tím này, của chúng mình. Em không tin vào sự thật rằng, từ giờ, sẽ không còn một lần nào anh có thể bước vào lại nơi đây nữa. Nước mắt em mặn đắng đi rồi. Ai ở bên em, mà uống trọn?

Ngày 08/01/2019

 Em vùi mình vào công việc. Như thể chỉ sợ mình rảnh ra chút nào, thì lòng lại nhớ anh thêm phút giây ấy. Em sẽ không chịu đựng nổi. Những lúc như thế này, sao em lại càng nhớ anh nhiều hơn. Kỷ niệm quay quắt hiện về từng chút một. Cào cấu trái tim em đến xước xát. Em đau lắm, anh biết không?

Con đường mỗi buổi hai lần đi về. Chỗ ngã ba đèn đỏ quen thuộc. Em thường cố tình đi chậm lại để đèn xanh vài giây chuyển đèn vàng. Em sẽ đứng lại chờ. Để thêm một khoảnh khắc nữa nhớ anh. Em nhớ những khi phố phường Hà Nội bộn bề, anh thường vượt đèn đỏ rồi cười nói trêu đùa em. Những khi ấy, em khóc một mình và tự hỏi, mỗi khi chở người ta trên phố, trên những con đường quen mình thường đi qua. Anh có nhớ em nhiều không? Có vượt đèn đỏ rồi cười phá lên vòng tay nắm chặt lấy tay người ta như đã từng làm với em? Để bất chợt đâu đó nhìn sắc tím ngang qua đời, lại chỉ tay và thì thầm bảo em, ở giữa thế giới này, dẫu bao la đến mấy, dẫu đông đúc gấp ngàn vạn lần thế này, thì chỉ cần một chút tím lướt nhẹ qua thôi, anh cũng nhận ra, và sẽ giữ lại cho riêng em. Phải không?

Ngày 09/01/2019

Em nhớ anh đến cồn cào, chỉ biết khóc thôi mà không thể làm gì cả. Giá em có thể đập vỡ được cả thế giới này, anh nhỉ?

Những tin nhắn, những cuộc gọi. Em đã cố dằn lòng mình mà đành chịu thua trái tim mình. Em nghiện cảm giác ấy. Thân thương mỗi sáng thức giấc. Mỗi buổi trưa, khi chiều về, buổi tối. Những mong ngóng đợi chờ. Mọi thứ lại ùa về, như chưa từng chia xa...

Ngày 10/01/2019

Em không đếm nổi bao lần mình khóc. Cũng không có cách nào đo những đằng đẵng của triền miên bao đêm không ngủ. Chỉ thấy lòng mình trống rỗng đến quặn nhói. Những ngày tháng cũ theo nhau về. Mùa thì mãi xa. Như anh. Đã xa em thật rồi.

Cơ thể em như không còn là của mình nữa. Chiếc dây chuyền mặt giọt lệ màu tím vẫn ở trên cổ em, trên ngực em. Nỗi nhớ như thắt lại. Em đâu hay những ngày tươi đẹp ở ĐN ấy, lại vĩnh viễn là những ngày cuối cùng của tình yêu này. Lần đầu tiên và là lần cuối cùng, em được anh ghen tuông, với bản nhạc chuông điện thoại em đặt, với cái tên em lưu Anh trong điện thoại. Nằm ôm chặt lấy cơ thể anh giữa đêm ĐN, vùi đầu vào ngực anh, em thấy lòng mình ấm áp, nghe một  nỗi bình yên không thể gọi tên. Cuối cùng thì anh cũng biết ghen, anh có biết chỉ cần nhìn thấy anh như thế thôi, ra vẻ thở dài và vùng vằng với em, thì em đã thấy hạnh phúc như thế nào không? Để rồi giờ đây, tên anh trong điện thoại thôi em cũng không còn lưu là Chồng yêu như ngày nào nữa, những dòng chữ hiển thị, những hình ảnh để làm ảnh nền... Chỉ cần chạm khẽ vào miền đó thôi, em biết mình sẽ đau. Đau lắm...

Em làm sao để cam tâm?


Ngày 11/01/2019

Con bị ngã giữa đường khi đi đạp xe, đập đầu xuống nền bê tông. Mẹ gọi điện cho em khóc mãi. Em thấy tim mình lạc đi. Trên đường về, chỉ biết khóc. Nỗi tủi thân, cô độc giằng xé và dày vò em đến khổ sở. Em ước giá như mình có thể bấm cho anh dù chỉ một cuộc điện thoại thôi, để bật khóc đến ngon lành và im lặng, có lẽ cũng sẽ dễ chịu hơn cảm giác này.

Em nhớ bao năm nay rồi. Mỗi khi có chuyện gì, thì anh vẫn luôn là người đầu tiên em nghĩ về, em tin tưởng. Và giờ đây vẫn vậy, dẫu em chỉ có thể giữ riêng điều ấy. Trong trái tim mình.

Mình giờ ở quá xa rồi, em không có quyền làm xáo trộn cuộc sống của anh thêm nữa. Em phải biết tự lo cho mình, cho con. Như những ngày chưa từng có anh. Phải không?

Ngày 12/01/2019

Balcon tầng 3 hiu hắt gió. 

Cái góc nhỏ bé thân quen ấy, giờ xác xơ như những cơn gió đầu đông, buồn đến chơ vơ. Đất khô nẻ như ngàn năm chẳng được tưới nước. Lá vàng úa, từng cánh hoa héo rũ rụng đầy. Em bật khóc. Nơi này, biết bao lần ríu rít cùng anh phơi đồ, trồng cây, rồi hái hoa.

Cây đậu biếc có lần anh tỉ mỉ hái cho em cả nắm để pha trà, cốc trà màu tím bé xinh, giờ chỉ còn lại trong những ký ức, và nỗi nhớ về một màu tím man mác, đã từng dành cho riêng em. Chậu cây ngót nhật, anh cùng em hái trộm trên đường trở về sau một chuyến đi đầy dỗi hờn. Là những kỷ niệm, mà em ngỡ sẽ đầy lên theo tháng năm. Chẳng đành đứt đoạn... Cây hoa màu tím, thân có gai, bông nở thật to và những cánh hoa thì đâm dài như những tia nắng tím lịm, về phía xa ấy, anh đã dừng xe ở giữa đường, chui xuống ruộng để hái cho em, là những cung đường những tháng ngày anh đưa đón, giờ cũng chỉ còn lại nơi miền nhớ thân quen...

Em là kẻ nghèo túng đến kiệt cùng. Chỉ nỗi đau là luôn đầy đặn. Anh nhỉ?


Ngày 13/01/2019

Em gặp lại anh.

Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, đôi môi ấy, đôi bàn tay ấy, mái tóc ấy, cơ thể ấy. Mê mải và trọn vẹn. Em nhận ra, càng đau đớn bao nhiêu, thì cái cảm giác khát nhớ ấy càng điên cuồng bấy nhiêu. Anh tiều tụy và râu thì không cạo. Ánh mắt anh mệt mỏi và buồn quá. Em phải làm gì cho anh bây giờ? Hả anh?

Anh từng bảo, mình là hai nửa tách ra từ một cơ thể nào đó rất xa của quá khứ, của ngàn vạn kiếp trước. Em không biết, nhưng những dấu ái hòa hợp ấy, trọn đời này, em chỉ có được ở duy nhất một mình anh. Đến nỗi em ích kỷ luôn muốn giữ những điều ấy cho riêng mình. Rồi ấp ôm mãi mộng tưởng ấy, hy vọng ấy trong suốt những năm đằng đẵng yêu anh.

Để rồi nhận ra. Em đã ru mình ngủ quên quá lâu rồi. Hay hiện thực vẫn từng ngày diễn ra như thế. Chỉ là em cố tình khép mắt lại...

Khu A8 vẫn như thế. Phố HN vẫn đông đúc và ồn ã như thế. Và vòng tay ôm từ phía sau của em quấn lấy cơ thể anh, vẫn bình yên như thế. Chỉ cảm giác xa diệu vợi sao vẫn lẩn khuất đâu đây...

Ngày 14/01/2019

Em đã nghĩ. Rằng mình chẳng cần gì cả. Nếu như cuộc đời không cho phép. Thì mình vẫn sẽ tiếp tục yêu nhau theo cách như này. Lừa dối tất cả. Sẵn sàng làm tổn thương ngay cả những người thân bên cạnh. Của cả anh, và em. Cũng đành lòng. Chỉ vì chữ yêu.

Thùng quần áo anh mua dành tặng em. Theo cái cách quen thuộc như bao năm nay. Em chỉ biết khóc, thử từng bộ đồ mặc nhà, từng bộ đồ lót, vừa vặn và in dấu trên cơ thể em, từng đường nét thanh xuân ấy như vẫn vẹn nguyên riêng dành. Sự chăm sóc, nâng niu, dẫu không thể ở bên như từng hứa. Em sẽ tìm cho mình một cách khác. Cách khác để yêu anh.

Ngày 15/01/2019

Con phố mùa đông vẫn từng ngày trôi ngang đời em. Mọi thứ quen thuộc mà lại dường như xa đến diệu vợi. Đôi găng tay màu tím anh mua tặng em, em mang đi giặt, cả chậu nước phai ra màu tím, em cuống cuồng vắt rồi phơi, chỉ sợ màu tím nhạt đi mất, em còn lại gì cho mình?

Đời hối hả quá. Và đời quên mất em. Anh ạ. Nên em thoải mái khóc giữa lòng phố mà chẳng sợ ai nhìn thấy. Những lúc này, em thấy mình cô độc biết bao nhiêu.

Những ngày giáp tết, phố vẫn bộn bề một màu cũ. Đôi khi bất chợt nhìn thấy gánh hàng hoa rong, chở những đóa thạch thảo tím ngăn ngắt, như nỗi nhớ. Chở cả ký ức, cả tình yêu của em đi đâu...

Ngày 16/01/2019

Em biết tìm lại mình ở đâu bây giờ. Khi giữa những lộn xộn này. Nỗi đau ấy từng ngày một gặm nhấm lấy em. Cơ thể em nhức nhối. Ngực trái như ngàn vạn mũi kim xuyên vào rồi cào cứa. Những yêu thương mỗi ngày, sao có lúc em thấy mơ hồ đến thế.

Anh vẫn là anh đấy thôi, phải không?

Anh không khác đi, chỉ là có những thứ anh bắt buộc phải làm thế. Em hiểu, và em đau...

Ngày 17/01/2019

Em tự hỏi. Liệu mình có thể yêu anh theo cách như này, được không?

Vì anh. Em chấp nhận tất cả. Đến mức đánh rơi mất lòng tự trọng đi đâu rồi.

Rơi cả chính bản thân em về đâu...

Ngày 18/01/2019

Em một mình.

Lang thang siêu thị gần nhà và tự hỏi. Sao mỗi lúc em thấy cô đơn, anh lại thường xa em đến thế. Em gọi món cơm trộn Hàn Quốc. Là lần thứ hai em ăn món này ở đây. Em nhớ, lần đầu ăn, cũng là em một mình, khi đó em giận anh điều gì đó, và mình im lặng. Em cũng đã từng hứa với mình rằng, nhất định lần sau em sẽ không dỗi nữa, và sẽ đưa anh đi ăn món này. Món này chẳng ngon, nhưng là sự lựa chọn đơn giản và dễ chịu nhất ở một nơi như này. Em tưởng tượng, anh sẽ nhăn nhó và kêu ca rằng món trứng ăn kèm được chiên kỹ quá, chín hết cả rồi. Và nếu là anh, anh sẽ dặn dò đầu bếp chiên vừa phải thôi, để em được ăn lòng đào, phải không? Và món này lại rất cay nữa, anh sẽ lắc đầu chê em...yếu rồi cười nham hiểm.

Em bật khóc. Món cơm trộn có đầy bắp cải tím chợt trở nên đắng ngắt. Em nhìn thấy đôi trai gái bàn bên cạnh đang loay hoay sắp xếp đồ để chụp hình. Chắc để up face. Em nhớ những lúc mình bên nhau đi ăn bất cứ món gì, anh cũng làm như thế và vừa xếp vừa bảo nghệ thuật là sự sắp đặt. Rồi khi em chụp xong, sẽ tưởng tượng ra em viết những gì cho từng bức ảnh. Cảm giác ấy, quen thuộc như từ ngàn đời rồi. Anh có nhớ em không?

Ngày 19/01/2019

Trong giông bão đành lòng buông tay nhau.

Liệu mai này khi bình yên trở lại. Còn có chỗ trong lòng nhau?

Ngày 20//01/2019

Em lại giận anh rồi. Em ngốc lắm, phải không? Yêu nhau trong tủi hờn, xa cách như này,. phải khó khăn lắm chúng mình mới lại được gặp nhau vào mỗi chiều chủ nhật. Em thì lừa dối gia đình, còn anh thì nói dối người ta. Vậy mà cảm giác ghen hờn đến nghẹt thở ấy vẫn không thôi làm em khổ sở. Là em ích kỷ không chịu hiểu cho anh, hay tại em quen với những khoảnh khắc có anh trọn vẹn cho mình rồi, không tin nhắn, không gọi điện, cũng không mải mê chạy page trả lời khách hàng. Công việc mới của anh đấy, bận rộn và vì người ta...

Chỉ là em không quen được với con người mới này của anh. Mọi thứ xa lạ tuột khỏi tay em mất rồi. Em trả lại anh tất cả, lời hứa ái ân vợ chồng dành riêng, những gì anh từng làm dành riêng, những thứ anh từng mua dành riêng... Mà giờ đành tan như mây trời. Xa mãi...

Em giữ lại cho riêng mình giây phút ấy. Khi em dỗi hờn bỏ về chờ ở bến xe buýt, nước mắt nhòa phố. Thì anh đến, em chẳng cầm lòng được mà chạy lại gần ôm chầm lấy anh thật chặt, để ngồi sau xe anh mà tựa vai nghe bình yên tràn về. Để được anh dẫn đi mua những món đồ xinh yêu như đã từng chăm sóc. Để lại được ái ân trọn vẹn những nhịp đập hoang dại yêu đương. Như đã từng...

Những lúc này, em muốn quên đi tất cả. Những nỗi đau đang hiện hữu. Đến cả bản thân mình, em đôi khi còn chán ghét, thì liệu em có thể làm được gì đây. Cho anh. Cho tình yêu này...

Mai này đây, những bến xe buýt chẳng còn ai đứng đợi chờ dáng hình quen thuộc. Một lúc nào đó đi trên phố, một mình hay với người ta, nhìn thấy những chuyến xe quen, anh có còn nhớ đã từng hôn em vội vàng ở những nơi kỷ niệm?

Ngày 21/01/2019

Những tháng ngày này trôi qua chật vật quá. Anh biết không? Mỗi ngày nhắn tin cười nói, nghe điện cho anh an lòng, mà lòng em như chết đi rồi. Em muốn gục ngã rồi anh ạ. Nhưng em tự nhủ, phải cố gắng, cố gắng thật nhiều hơn nữa. Vì anh. Vì tình yêu của chúng mình. Em không thể buông xuôi ngay lúc này được, ngoài bản thân mình, còn vì anh. Em không thể để anh phải lo lắng hay dằn vặt thêm nữa.

Yêu thương của em. Nếu một ngày nào đó, em rời xa, hứa với em. Nhất định anh sẽ phải thật hạnh phúc đấy, biết không?

Ngày 22/01/2019

Anh đi taxi về tận Công ty em. Hình ảnh anh ôm bó thạch thảo rồi tay xách túi đồ, vẫn quen thuộc như thế. Em chỉ muốn khắc ghi mãi những phút giây ấy, như ngừng lại để trái tim em được vỗ về, ve vuốt những dịu dàng.

Con đường mình đưa nhau về trên lối cũ. Sự im lặng là bình yên, cũng có khi những nỗi đau đâu đó hiện về. Em lại tự mình xua tan, để có thể trọn vẹn mà tận hưởng những phút giây ấy. Như giấc mơ thôi. Sợ khi tỉnh lại, em mất tất cả, chẳng còn lại gì cho mình.


Ngày 23/01/2019

Em xuống HN. Nỗi chờ đợi vẫn luôn đằng đẵng như thế. Nhưng vĩnh viễn từ những ngày tháng này, trái tim em sẽ chẳng còn yên bình mà yêu thương anh nữa rồi. Và em biết anh cũng thế.

Nhưng những chiếc áo len tím mềm mại như tơ trời ấy, thì vẫn dịu dàng quá, và vẫn luôn dành cho riêng em thôi, phải không?

Cuộc đời này, anh đánh rơi mất bao nhiêu lời hứa, dành cho em, chắc có lẽ anh cũng không còn nhớ nữa. Và em thì chỉ muốn quên đi tất cả, những nỗi đau này, chỉ còn lại đây những yêu thương chồng vợ, cuồng say. Để sau những run rẩy, là cái nắm chặt tay đến mệt nhoài, nghe đời ngoài kia vẫn trôi, dẫu trong tim em là cả một trời trống rỗng...

Ngày 24/01/2019

Mỗi khi khép mắt lại là những giấc mơ kinh hoàng cứ tiếp tục đeo bám lấy em. Khuôn mặt bự phấn ấy, đôi môi và những móng tay được tô vẽ đỏ chót ấy, mái tóc tém nham nhở, đôi mắt được cắt gọt tỉa tót đầy sự căm thù nhìn em và điệu cười vang đến chói tai, là sự ám ảnh em đến cùng cực. Những vụn vặt xấu xí. Em thấy mình kiệt quệ. Không còn nơi nào cho em bám víu.

Những đêm dài không ngủ, em thường hay lục lại những tin nhắn mình đã từng dành cho nhau ở vào một quãng đời rất xa về phía trước ấy. Để tự ru lòng mình. Lời hứa dù bất cứ hoàn cảnh nào cũng không buông tay nhau. Em tự tìm cho mình lý do, để trái tim thôi không nhức nhối và bao biện cho tất cả những nông nỗi này bằng muôn vàn những mỹ từ. Nhưng rốt cuộc rồi thì, chính em lại vẫn loay hoay trong cái mớ hỗn độn này. Niềm tin vụn nát.

Nhưng thạch thảo thì vẫn tím ngăn ngắt, anh biết không? Anh từng bảo em, đông càng trở lạnh, thì thạch thảo càng trở nên tím. Cũng như em, càng đau đớn thì lại càng đẹp. Đàn bà như em, cũ rồi, nhưng chỉ với anh, em mới vẹn nguyên là mình. Mãi mãi.

Ngày 25/01/2019

Em mơ về những ngày tháng cũ. Những chuyến đi. Những cung đường bất tận. Bình yên trải dài theo khắp dấu chân hai đứa mình. Ở vào một góc đời nào đó, mình có chung một niềm say mê, những sở thích, và cuộc sống này, dẫu giờ ở vào hai phương trời xa lắc, thì em vẫn giữ lại riêng cho mình một ký ức vắt trong và vẹn nguyên như thế. Không ai được phép chạm vào.

Là giấc mơ em về bộ ảnh tình yêu ở Đà Lạt, nơi đầu tiên cả hai cùng từng đến với nhau và là nơi duy nhất trọn vẹn yêu thương. Mãi mãi, những vàng rực dã quỳ, những cung đường mờ sương quanh co, những con dốc im lặng đến yên bình, những ngọn đồi phủ đầy màu sim tím, những heo may lành lạnh đêm dài... Tất cả chỉ còn trong giấc mơ ấy. Những hoang hoải, bất tận. Em nuối tiếc nhìn lại những ngày xưa ấy. Giá như em và anh đừng bỏ lỡ, thì ngày nay, kỷ niệm của mình sẽ đầy lên thêm một chút, và em có cái để mà ôm ấp, mà giữ gìn, dẫu nhìn tình yêu của chúng mình đang từng ngày một, trôi xa mãi xa...

Ngày 26/01/2019

Còn bao nhiêu những điều dang dở chưa kịp làm. Còn biết bao điều chưa thể nói với nhau. Còn biết bao nơi mình chưa được cùng nhau đến. Còn những bữa ăn anh từng nợ em, anh bảo, mai này anh sẽ nấu cho em ăn. Còn nợ nhau cả tiếng gọi thiêng liêng chồng vợ, là người tình, tri kỷ, là bạn đời, là người tình, là cậu mợ trong trái tim nhau.

Anh từng bảo em "Đừng sợ, có anh đây rồi". Nhớ không? Cơn giông năm ấy, mình đã ở bên nhau, cùng nắm tay nhau trải qua rồi. Thì mọi nỗi nhọc nhằn bây giờ, sẽ mãi như gió thoảng mưa sa. "Đã từng đi qua những cơn mưa rừng dữ dội, thì những cơn mưa còn lại, sẽ chỉ là mưa bóng mây..."

Và dẫu cho có trải qua ngàn vạn đắng cay một mình, thì mãi mãi em sẽ neo lòng vào câu nói ấy, để đứng dậy sau những vấp ngã, để dù em có là một người đàn bà bình thường đến thế nào đi nữa, thì trong mắt anh, em sẽ luôn thật mạnh mẽ, nghị lực, và là người đàn bà đẹp nhất, của riêng anh, phải không?

Dẫu con đường này, chỉ riêng mình em bước...

Ngày 27/01/2019

Anh về PY. Đi cùng các anh cùng cơ quan để đi mua đào, loanh quanh chẳng chọn lựa được cây nào ưng ý. Mấy anh em lại đưa nhau đi ăn cá. Những con đường quen thuộc ấy, anh còn nhớ không? Cái thị xã bé nhỏ ngày nào, giờ đã lên thành phố, bề bộn hơn một chút, đông đúc và ồn ã hơn một chút. Nhưng vẫn là nơi ấy, nơi em sinh ra và lớn lên. Cảm giác ấy vẫn quen thuộc như từ những ngày xưa ấy, nơi có bức tường rêu cũ kỹ trước nhà, và chậu quất anh mua năm ngoái, giờ này đã bung tỏa hoa trắng xóa, thơm ngào ngạt. Mùi ký ức cũ kỹ hiện về khiến em bật khóc.

Em lại mềm lòng theo anh về HN. Như những con sóng tràn bờ mạnh mẽ và mê mải, em cào xước vùng ngực anh trong những gọi tên...

Để rồi những rấm rứt tủi hờn lại như chưa từng mất đi. Em lắng nghe anh thủ thỉ trò chuyện như hai tri kỷ, có thể nhìn thấu những nỗi đau tận sâu trong tim mình. Có thể mỉm cười tựa vai nhau những cái ôm bình yên mà đầy khao khát. Có thể quên đi mọi nỗi nhọc nhằn đang từng ngày gặm nhấm. Nhưng không xóa nổi cái hiện thực đang từng ngày dày vò nhau. Và những cuộc điện thoại ngọt ngào hỏi han từ phía ấy. Em thấy tim mình hụt hẫng đi một nhịp dài. Em đau...

Và em nhận ra.

Mình nên trở lại đúng vị trí của mình.

Ngày 28/01/2019

Em đánh mất tất cả rồi. Đánh mất niềm tin, sự hy vọng vào những cố gắng và rũ bỏ những thứ không phải của mình. Từ phía gia đình em. Những giọt nước mắt của mẹ khiến em đau đớn. Những lời nói của em gái như ngàn vạn mũi dao cứa vào đời em. Những tủi hờn. Những hình ảnh ấy hiện về day dứt.

Và em mất anh.

Ngày 29/01/2019

Ngàn vạn lần xin lỗi anh.

Nếu có kiếp sau, xin được làm nốt những gì còn dang dở

Nếu có kiếp sau, nguyện làm vợ anh suốt đời, được sẻ chia những buồn vui nhọc nhằn cuộc sống, được sống chính là mình, nắm tay nhau đi khắp thế gian. Được giản dị mà nằm gối đầu lên tay nhau mỗi tối kể nhau nghe những chuyện không đầu cuối. Được đọc cho nhau nghe những quyển sách đã từng mua. Được bình yên đi bên nhau đi giữa đời này, và tự do ngẩng cao đầu hét to tự hào rằng, chúng mình là vợ chồng của nhau, chỉ là của riêng nhau.

Kiếp này muộn mất rồi, phải không?

Em trả lại anh về nơi ấy, nơi không em. Dẫu cuộc sống có trăm ngàn lần đau khổ, vẫn phải sống cho hết kiếp người. Mọi thứ mong manh quá. Những trách móc, ghen hờn, những khổ sở, đau đớn, những tủi thân, dằn vặt. Từ nay em vĩnh viễn khép lại. Anh đau nhiều không? Anh nhớ em nhiều không? Còn em, em vẫn đau lắm, và sẽ nhớ anh nhiều lắm, đến mức mỗi ngày trôi qua em thôi, là thấy chật vật khổ sở bên mình. Những cuộc điện thoại không trả lời, những tin nhắn không rep. Em đành lòng giữ lại tất cả nơi trái tim mình.

Ít ra trước khi vĩnh viễn xa rời, em đã được gặp và yêu anh như chưa từng được hơn thế. Hạnh phúc dẫu chỉ đo bằng đốt ngón tay, vẫn muốn vẹn nguyên cả đời này. Là vùng bình yên của riêng hai đứa mình, giữ cho nhau.

Rồi mai này đây, khi anh trở lại trọn vẹn hạnh phúc với cuộc sống riêng mình.

Và em, sẽ có một bàn tay khác nắm lấy tay, dắt em đi tiếp con đường còn dang dở.

Thì ở một góc nào đó trong trái tim, mình đã từng ở lại cuộc đời nhau.

Theo cách riêng như thế...

Để một mai. Ở bất cứ nơi đâu giữa cuộc đời này, em sẽ mãi nhớ, có một người đàn ông đã từng mỉm cười nhìn em dịu dàng: "Cuối tuần rồi, mợ có muốn hẹn hò với tôi không..."

Ngày 30/01/2019


"Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn, hoa vừa kịp nở lá vội tan, lá vừa chớm mọc thì hoa lại tàn, chỉ thấy hoa mà không thể thấy lá, khi thấy lá lại chẳng thể gặp hoa, lá và hoa dẫu cùng chung một rễ, vốn rất gần mà chẳng thể gặp nhau, cứ nhớ thương mà ôm sầu thương nhớ… Người ta nói, đó là hoa Bỉ Ngạn.

Ngày ấy, trên dương thế có một đôi uyên ương tình thâm nghĩa nặng. Họ đã trải qua những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, cho đến một ngày chàng trai đi làm ăn xa đã bất hạnh gặp nạn, phải bỏ mạng nơi đất khách quê người.

Linh hồn của chàng trai đi đến bên bờ sông Vong Xuyên, bước trên con đường đỏ rực hoa Bỉ Ngạn mà không khỏi nhớ thương về người vợ chốn dương gian.“Ta không muốn luân hồi, ta phải về với thê tử của ta, nàng vẫn đang đợi chờ ta trở về”.

Chàng trai đến trước mặt Mạnh Bà, nhận được bát canh quên lãng. Anh hỏi Mạnh Bà:“Thế gian muôn màu muôn vẻ, ý họa tình thơ, cớ sao lại bắt tôi phải quên hết chuyện tình cảm xưa cũ?”. Mạnh Bà chỉ mỉm cười không nói, khiến chàng trai càng thêm chua xót. Anh tự nhủ với lòng mình:“Dù phải uống thứ nước vong tình này thì ta vẫn không muốn quên. Sau khi chuyển sinh, ta nhất định sẽ đến tìm nàng”.

Nương tử của chàng trai khi hay tin cái chết của chồng, đã nhiều lần tìm cách quyên sinh. Nhưng lần nào cũng được người nhà cứu sống lại, bởi vậy cô nguyện sẽ thủ tiết cả đời. Cứ như vậy, cô dựa vào việc khâu vá để sinh nhai và ngày đêm hương khói thờ chồng.

Còn chàng trai kia cũng chuyển sinh vào một gia đình nọ, cách ngôi nhà cũ của cậu không xa. Năm tháng cứ thế trôi qua, nháy mắt một cái đã thấm thoắt 20 năm, cậu trở thành một trang nam nhi tuấn tú. Một ngày đi qua ngôi nhà cũ của mình, cậu bỗng thấy một cảm giác thân quen khó tả. Chàng trai liền dừng lại trầm ngâm suy nghĩ, bất giác đôi mắt hướng về phía khung cửa sổ, thấy một quả phụ đang ngồi khâu vá. Cậu không biết đó chính là người vợ hiền thảo của mình trong tiền kiếp, chỉ thấy có điều gì đó kỳ lạ mà cậu không sao lý giải được. Rồi cậu lại bước đi.

Và ngay trong thoáng ngắn ngủi ấy quả phụ bắt gặp ánh mắt của chàng trai trẻ. Dẫu tướng mạo của chàng đã khác xưa, nhưng quả phụ vừa nhìn thấy liền hiểu ra tất cả. Cô nước mắt tuôn rơi, run rẩy không nói nên lời: Chàng đã trở lại rồi!

Sau đó, quả phụ vì nỗi nhớ thương chồng mà lâm bệnh qua đời. Khi xuống dưới Hoàng Tuyền, gặp Mạnh Bà, quả phụ liền hỏi: “Lão bà bà, có phải trước đây có một nam tử từng nói với bà rằng chàng sẽ không quên tôi, sau khi luân hồi sẽ nhất định tìm tôi phải không?”. Mạnh Bà gật đầu khiến quả phụ càng thêm đau buồn. “Chàng đã đến, vì sao lại không nhận ra ta, không nói với ta một lời?”.Mạnh Bà thấy quả phụ chưa dứt được trần duyên, bèn nói:

“Duyên phận của hai người đã hết, chia ly cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng thấy cô không đành lòng, ta sẽ cho cô được gặp lại anh ta lần nữa. Tuy nhiên, cô sẽ phải ở đây chịu khổ 20 năm rồi mới được chuyển sinh vào kiếp sống tiếp, cô có nguyện ý không?”.

Thế là cô được Mạnh Bà giao cho việc nhổ cỏ bên bờ hoa Bỉ Ngạn. Kỳ thực ở đó không hề có cỏ, nhưng trong mắt cô luôn nhìn thấy cỏ dại, và vì thế mà cô cứ nhổ mãi nhổ mãi, vĩnh viễn cũng không hết được.

Hai mươi năm sau, Mạnh Bà đưa cô đến trước cửa luân hồi và dặn rằng:“Cô hãy đứng ở đây đợi một chút, người cô chờ 20 năm sắp đến rồi”.

Cô gái đứng đó như ngồi trên đống lửa, trong lòng cứ thấp thỏm không yên. 20 năm qua, nỗi giày vò khắc khoải như thấu tận tâm can. Cô đã phải chịu đựng biết bao đau khổ chỉ để chờ đến phút giây này, gặp lại người chồng mà cô vẫn hằng mong mỏi.

Cuối cùng chàng cũng đến, nước mắt cô lã chã tuôn rơi.

Nhưng, người mà cô đã dành cả 20 năm đằng đẵng dưới âm gian để đợi chờ, lại tỏ ra thờ ơ lãnh đạm. Cô không thể chịu được nữa, bèn níu tay chàng: “Chàng đã quên ta rồi sao?”. Chàng trai dửng dưng nhìn cô, như nhìn một người xa lạ, anh đón chén canh vong tình của Mạnh Bà và uống cạn, rồi anh bước vào cửa luân hồi.

Ái tình là chi đây? Đau khổ cả một đời, nhung nhớ cả một đời, lưu luyến cả một đời, chẳng phải cuối cùng rồi cũng theo chén canh Mạnh Bà mà tan vào hư vô hay sao? Tình ái cũng giống như đóa hoa Bỉ Ngạn kia: Mỹ lệ kiều diễm đấy, nhưng chóng tàn; có hoa có lá đấy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể ở bên nhau.

Người ta nói, hoa Bỉ Ngạn là loài hoa có độc, cho nên ái tình cũng là một thứ “độc dược”, khiến những ai chìm đắm trong đó phải đau khổ day dứt cả một đời.

Người ta nói, hoa Bỉ Ngạn là loài hoa nơi địa phủ, cho nên những ai không thể bước qua được ái tình sẽ chỉ khiến tâm hồn chôn vùi trong dĩ vãng.

Người ta nói, hoa Bỉ Ngạn là loài hoa rực lửa, cho nên tình ái mới khiến người ta say đắm nồng nàn. Chẳng phải người đời vẫn hay nói “tình yêu rực lửa”, “tình yêu cháy bỏng” đó sao? Nhưng thiên tình sử nào, cuối cùng rồi cũng trái ngang."
---------------------
Những hồi ức này, dẫu có đau thương. Em vẫn nguyện giữ cho riêng hai ta. Mãi mãi...




Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

Còn đâu bình yên



"Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày..."
--------------------------------------------
13h20
Tôi vùi mình trong những giấc chiêm bao. Mơ hồ thấy mình quay trở lại cái ngày xa ấy. Cái ngày mọi thứ vỡ vụn, tan thành từng mảnh rồi găm vào cuộc đời tôi chằng chịt những đớn đau. Tôi nhìn thấy mình bị hất tung vào một khoảng không nào đó, rồi rơi mênh mang, mênh mang. Những hình ảnh kỳ dị xen lẫn những đời thường như tự tiềm thức cuốn chặt lấy giấc mơ tôi.

Tôi gào thét, giãy giụa trong đau đớn. Trái tim tôi đè nặng như muôn ngàn ngón tay đen đúa, khẳng khiu bóp chặt lấy rồi bủa vây. Một khuôn mặt phấn son tô vẽ, như vô hồn nhìn tôi cười mỉa mai. Tôi mất dần sinh khí và trong một khoảnh khắc nào đó, hơi thở đang dần từ bỏ tôi.

Tôi bật khóc tức tưởi...

16h00
Cơn mưa chiều nay bất chợt về ngang phố, ẩm ướt và dai dẳng như nỗi nhớ dài không dứt.

Tôi miên man trong nỗi thở dài. Mưa nhòe mắt, tôi nhẩm đếm những rêu phong đi ngang đời mình, mưa rạt rào trên mái, cũ mèm tháng ngày xa xăm.

17h00
Con đường tôi chọn đi đầy những thương tổn. Sao chẳng đoạn đành từ bỏ. Đau lòng đến mấy cũng cố cam tâm bước. Để được gì?

Hạnh phúc từ phía ấy, trọn đời là nỗi đau phía này.

Bình yên còn đâu?

19h30
Bữa tối dịu dàng bên con. Gia đình vẫn luôn là nơi lòng tôi neo đậu mỗi khi ngã bến cuộc đời. Để dẫu mắt có sưng đỏ mọng lên vì khóc. Thì chỉ cần một câu hỏi ý tứ từ dì, một ánh mắt nhìn thương cảm từ mẹ, một vòng tay ôm của con. Là tôi biết được rằng bên cạnh tôi vẫn luôn có những yêu thương.

Rằng nếu như thật sự yêu thương. Sẽ không có chỗ cho hai chữ 'Đau lòng"...

21h15
Tầng thượng ướt mưa. Những khóm cây bé xinh vẫn vươn mầm xanh mướt. Tôi nghe trong gió lùa những ngày tháng cũ như một thước phim chầm chậm, từng chút một rạch vào tim tôi những nhát cắt sắc lẹm.

Nỗi đau hóa ra chưa bao giờ mất đi. Muôn đời chỉ ở yên đó, và mỗi khi thức dậy, thấy tim mình nát bấy. Cuộc sống thường nhật cuốn tôi đi trong ngàn vạn vô chừng. Tôi là ai? Tôi ở đâu?

22h00
Một đêm nữa lại tới.

Tôi bị ném trở lại vạch xuất phát ban đầu. Mọi xoa dịu, mọi cố gắng rốt cuộc lại về với con số 0 tròn trĩnh.

Tôi không nhớ nổi đã bao đêm dài mình thức trắng. Vẫn luôn là tôi. Một mình với một miền đau riêng mình. Vào những lúc chông chênh nhất. Tự vá víu nỗi cô độc. Và tự gượng dậy sau những bão giông.

Tôi là một chiếc lá khô. Rơi vỡ xuống đời những đêm trầy xước...






Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

Ta trở lại là ta, an nhiên như cỏ...



06h00

Chiếc điện thoại nhẹ nhàng vang lên giai điệu của bài hát "Lời nói dối cuối cùng". Tôi với tay tắt chuông, nằm lười thêm 5 phút nữa rồi mới đánh thức hắn dậy. Đêm trắng dẫu có dài, thì chỉ cần ngay bên tôi đây, khuôn mặt trẻ thơ tròn xoe đang say ngủ, là động lực cho tôi sống tiếp qua những tháng ngày này.

07h00

Nhiệm vụ cao cả cho hắn ăn sáng, thay đồ rồi đưa hắn đi học đã hoàn thành. Tôi một mình đối mặt với những khoảng thời gian trống trong ngày. Nỗi nhớ anh như tự hơi thở. Tự tiền kiếp. Tôi miên du.

08h30

Tôi dành một chút buổi sáng để trở lại blog cũ. Cả một miền xưa cũ hiện về, như chưa từng mất đi. Quá khứ và những tháng ngày nhọc nhằn. Kỷ niệm, ký ức phôi phai. Cả những nỗi đau loang dài, tôi gói ghém lại. Đưa tay nhấn phím del vĩnh viễn tài khoản.

Lòng tôi khô khốc. Không ra buồn, cũng chẳng thấy vui...

09h00

Giờ này có lẽ anh đi làm rồi, không biết đã ăn sáng chưa? Tôi sáng nay không nhắn tin cho anh như thường ngày. Dù chỉ cần khép mắt lại thôi thì hình dung anh mọi sáng, mọi khoảnh khắc vẫn như quen thuộc tự kiếp nào. Tôi giữ sự tưởng tượng đó cho riêng mình, sợ bụi bặm đời làm tan biến đi. Tôi còn lại gì cho mình...

Vụn vặt nơi căn nhà và góc bếp. Thức ăn và những tàn lá cây thuốc mẹ nấu vương vãi khắp nơi. Chợt nhận ra mẹ già rồi, không còn minh mẫn như xưa nữa. Tôi dọn dẹp, cố giữ cho mình nguôi đi những quẩn quanh. Mùi hương cafe mỗi sáng mẹ pha lan tỏa ấm nồng. Tôi nghe lòng mình mềm lại.

10h00

Là giờ nấu cơm trưa.

Anh vẫn bảo anh yêu những mâm cơm tôi chụp gửi anh mỗi ngày. Như cái cách tôi vẫn thường mong mỏi những bữa cơm gia đình. Có anh, có tôi, có Tôm, và có gia đình tôi quây quần. Líu ríu nấu cơm chung trong gian bếp nhỏ. Tôi luôn giành phần vo gạo, cắm cơm, nhặt rau, rửa rau và chuẩn bị những thứ...linh tinh. Còn anh là đầu bếp chính. Kể cả một lần làm cháy nồi cá kho của mẹ và nhúng miếng thịt đã tẩm ướp vào bát nước...cá, thì những bữa cơm anh nấu cho tôi vẫn luôn là tuyệt đối và ngon nhất trần đời. Tôi nhìn thấy sự yêu thương, chăm sóc và bao bọc ngay từ cái cách anh nấu xong rồi chọn miếng ngon nhất đưa vào miệng cho tôi ăn thử. Tôi xuýt xoa, rồi cười vang với niềm hạnh phúc bé con ấy.

Để mỗi lần nấu cơm, tôi vẫn hay tưởng tượng có anh bên mình. Cùng tôi trong gian bếp ấy. Để tôi mỗi khi nấu xong một món gì, đặt lên bàn, lại tần ngần, sắp xếp, bày biện dẫu đơn giản. Nhà bao nhiêu người là tôi lấy thừa ra một chiếc bát, một đôi đũa. Như có anh, từ bao tháng năm nay chẳng thay đổi. Tôm hay thắc mắc, dù hắn biết rõ là những điều ấy dành cho bố, nhưng cứ nhất định bắt tôi phải trả lời, và tôi yêu cái điệu cười nham hiểm của hắn khi ấy...

10h30

Tôi nấu nướng xong. Hôm nay không chụp hình mâm cơm gửi cho anh như mọi lần. Có phải vì tâm trạng tôi miên man đến nỗi luộc rau bị vàng. Nồi cá mẹ kho mặn hơn thường ngày. Và miếng thịt tôi ướp sẵn nhờ mẹ rán thì bên ngoài ngả đen, bên trong trắng tinh.

Tôi không biết nữa.

Chỉ biết sau cuộc gọi của anh, lòng vẫn cứ mênh mang buồn một thứ cảm xúc rất đỗi lộn xộn...

10h45

Tôi đón Tôm về buổi trưa. Từ ngày tôi nghỉ việc ở nhà, hắn trưa nào cũng đòi về ăn cơm với mẹ. Lúc hắn đòi hủy đăng ký ăn bán trú ở trường, tôi đã rất ngạc nhiên vì thần ăn như hắn thì rất khoái chí với kiểu cơm khay bê đến tận nơi hoặc mỗi khi hết thì được tự lên lấy. Nghe hắn thì thầm với bà :"Từ mai con không ăn bán trú ở trường nữa, con phải về ăn cơm với mẹ, không là mẹ buồn". Lòng tôi vỡ òa niềm cảm động. Vậy là một ngày bốn lượt đưa đón hắn. Tôi yêu cái cảm giác chờ hắn ở cổng trường, cho đến khi nhìn thấy cái dáng quen thuộc vẫy rối rít gọi mẹ. Rồi lên xe là bi bô kể chuyện vang trời.

Trưa nay lúc trên đường về, tôi bảo "Này con, chỉ ví dụ thôi nhé, nếu mẹ yêu một người khác, mà có ô tô, có nhà đẹp cho con, con có thích không". Hắn trả lời không do dự "Con chẳng thích đâu, con thích bố T thôi, bố T đi xe máy cũng được" Tôi cười vang "Vì sao thế, con thích ô tô và nhà to lắm cơ mà". Hắn tự dưng ôm chặt tôi từ phía sau "Vì bố T rất yêu và thương con"...

11h30

Tôm bữa nào cũng ăn gấp 3 lần tôi. Không có anh, tôi luôn chỉ nấu nướng, bày biện chu đáo cho cả nhà, còn mình thì mỗi bữa chỉ lưng bát cho xong. Tôm bảo "Nếu mà bố về đây ở hẳn với mẹ, chắc mẹ ăn cả một trăm bát ấy nhỉ" rồi nhìn tôi cười gian trá.

Nhưng hắn làm sao đủ trình gian trá hơn mẹ, hắn không biết rằng, nếu có bố ở bên, thì mẹ...chẳng cần ăn cũng được.

Và tôi yêu những phút giây ngồi ăn cơm với Tôm. Thích thú mỉm cười nhìn hắn chén ngon lành mỗi bữa ba bát cơm và luôn miệng nịnh bợ "Mẹ Trang nấu ăn ngon nhất trên đời".

Lúc đó, tôi thấy mình không thất bại. Ít ra là trong mắt hắn.

Và cả trong mắt anh. Trọn vẹn...

13h20

Chuông báo thức quen thuộc. Tôi đánh thức hắn dậy. Đưa hắn đi học như mọi lần.
Rồi lại quay về với căn phòng nhỏ. Các trang mạng tìm việc được tôi cày nát. Đôi khi lòng rỗng tuếch và nỗi chán nản ùa về. Tôi rấm rứt tủi thân rồi òa khóc một mình. Những tháng ngày này thực sự nhọc nhằn với tôi.

Và tôi biết, khó khăn cả cho anh nữa.

Thất nghiệp đồng nghĩa với thất bại. Hèn kém. Và tôi thấy mình bị ném trở lại vạch xuất phát ban đầu.

Hơn 10 năm làm việc rồi. Giai đoạn này chỉ là nghỉ ngơi vài tháng thôi. Nhất định thế. Tôi cần phải giữ cho mình niềm tin và nghị lực. Dẫu rằng, những đêm trắng còn dài. Và tôi còn khóc...

16h20

Chuẩn bị bữa tối xong, bật nước nóng sẵn để đấy. Tôi đi đón hắn đi học về. Trong lúc chờ hắn tắm rửa, tôi lại tranh thủ...dọn dẹp. Bâng quơ giữ cho mình tất bật như thể ngơi tay ra một phút nào, thì lòng sẽ vỡ.

Bữa tối trôi qua tôi, những giản dị và bình yên mỗi ngày...

19h00

Hai tiếng hắn đi học thêm buổi tối, là khoảng thời gian tôi lại một mình.

Tôi nhớ anh. Không biết giờ này anh đang làm gì? Có nhớ tôi nhiều không?

Với anh, tôi luôn được là mình. Đôi khi ở vào trạng thái cùng cực nhất của sự đau đớn, tôi nửa muốn trốn chạy, nửa khát khao được vùi mình vào ngực anh, vào lòng anh mà khóc cho vơi tủi hờn. Để mái tóc mềm được bàn tay vuốt ve, bao dung và nhẫn nại. Khi ấy, tôi thấy mình là người đàn bà hạnh phúc nhất.

Hạnh phúc ngay cả trong nỗi đau...

21h00

Đi đón hắn về.

Trời dần vào tối muộn.  Hương hoa sữa nồng nàn ngọt dịu thả vào đêm miên man. Hắn ngồi sau xe tôi hỏi rộn rã "Mẹ, sao mẹ lại thích hoa sữa thế" Tôi trêu hắn "Vì kiểu nó phải thế", nghe hắn làu bàu rồi cười vang quãng đường về.

Mọi thứ bỗng thênh thang. Lòng nhớ anh đến se sắt. Cái cảm giác này, nỗi nhớ này, tôi chỉ có được ở duy nhất một người, là anh.

01h20

Đêm thả những giọt trôi ngang đời. Không biết đã bao lâu rồi, giấc ngủ bình yên với tôi chỉ còn là trong tiềm thức. Những đêm trắng xiên ngang, nhắm mắt lại là những tháng ngày cũ cùng những ám ảnh hiện về, cả phía ấy, phía không tôi, và nơi ngực trái tôi buốt nhói.

Tôi sợ ngủ. Sợ những giấc mơ mang màu mây xám...

Những tháng ngày này, tin nhắn của anh mỗi ngày, và lời nói yêu thương dành cho tôi là động lực đưa tôi đi qua những chông chênh, từng chút một.

Mỗi ngày của tôi trôi qua như thế này. Và anh vẫn ở yên đó, chờ đợi tôi...

Để tôi, dẫu ở đời bề bộn này, có tầm thường như nào đi nữa, thì tôi vẫn biết rằng với anh, tôi là lẽ sống.

Để những mảnh vụn đời thường ở lại, nỗi đau nhòa đi. Lẩn khuất đâu đó trong muôn vàn nỗi nông sâu.

Để tôi được trở lại là tôi.

An nhiên như cỏ...