Hiển thị các bài đăng có nhãn Cho Vi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cho Vi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2019

Ngày đá nở hoa

Tình yêu. Là ngày mà chúng ta còn có thể ở bên. Cùng thấy nhau già đi. Có thể ngồi bên nhau để ngắm lại những bức hình giờ đã trở thành ký ức. Thấy tuổi trẻ cùng trôi qua những ngón tay mình...

                -----------------------------

"Cái giá phải trả cho cái nắm tay khi về già, là bao nhiêu bão giông tuổi trẻ.."

Tôi vẫn thường thì thầm với anh, sau những lần gối đầu lên vùng ngực trần khi đam mê đang dịu dàng trôi vào miền đâu đó trong tiềm thức. Và. Khép mắt lại, tôi mường tượng thấy một đóa miên du đời mình, quẩn quanh trong vùng tóc rối, trên cơ thể và đôi bàn tay hao gầy. Tôi để tay mình thật lâu trong lòng bàn tay anh, và lần nào cũng vậy, hình ảnh một chiều giông bão ấy trở về. Anh bên tôi trong một quán cafe nhỏ, mặc những gào thét dữ dội của đất trời, cuồng nộ bão tố ngoài kia, tôi thấy bình yên về trong mắt, khi anh nhìn tôi và thì thầm: "Đừng sợ, có tôi ở đây rồi...". Để mãi những tháng năm về sau này, những lúc lòng tôi ngã đổ, tôi vẫn vin vào câu nói ấy, để giữ cho mình an ổn mà sống tiếp những nhọc nhằn. Bởi tôi biết, dẫu đời tôi có ngàn vạn lần đổi thay, thì bàn tay ấy vẫn sẽ luôn nắm lấy bàn tay tôi, chở che, bao bọc, không rời...

-------------------

Mùa hạ năm nay đỏng đảnh như cái cách tôi giận hờn anh mỗi khi lòng chẳng vui. Những bộn bề tiếp nối, những nghĩ suy chếnh choáng như người trong cơn say. Con đường đi làm đầy nắng. Tôi thấy những cánh lục bình tím phai đang trải dài từng vạt dưới bờ ao ven đường, nghe nỗi thương nhớ như tự ngàn kiếp vẫn ở yên trong một góc nào. Tôi bật khóc, như cái cách mình vẫn thế mỗi khi lòng không yên. 

Tôi nhớ anh.

Bằng lăng nơi phía khoảng trời kia vẫn tím đến nao lòng.

-------------------

Giấc mơ tôi là những chiều bình yên ấy. Một gia đình nhỏ đầy ắp tiếng cười và nỗi yêu thương. Giờ chỉ còn là một vệt mờ xa trong mảnh ký ức màu rêu, mà tôi ngỡ ngàn đời mình có thể ấp ôm mỗi chiều gió trở. Khi nằm cuộn mình nơi căn phòng có mảnh rèm tím buông lơi, nghe tàn phai trôi qua đời. 

Giấc mơ tôi là những bó hoa anh mang về nơi góc phòng quen thuộc. Để những tháng năm cũ như chưa từng mất đi. Tôi nhìn thấy anh và tôi ở nơi phía ấy, về một quá khứ rất xa. Là hình ảnh hai mái đầu sát nhau chăm chú cùng cắm chung một bình hoa, tỉ mẩn và dịu dàng như ánh mắt anh nhìn tôi.


Về những dấu yêu ban đầu 
Những âu lo cứ thế hững hờ qua tay 
Ta thêm lần đôi mươi 
Và những ước ao đã từng 
Ở một tầng mây khác riêng hai chúng ta 

Tôi nhớ những cánh cúc họa mi trắng muốt, như những đóa sao sa nở từng đốm bình yên. Nhớ những bông cúc tím anh mang cả một trời Đà Nẵng về cho tôi với bao kỷ niệm. Những đóa thạch thảo qua bao mùa đông, vẫn vẹn nguyên một màu thủy chung.  Về những đóa loa kèn tháng Tư đợi nắng, ở một  góc phố nào đó, chỗ cũ hẹn hò nơi ô cửa kính loang màu khói, những vụn bánh ngọt ngào trên đôi môi mềm, và những say mê cứ thế trôi, bỏ mặc ngoài kia những tàng cây đang vào mùa xanh lá. Nụ hôn đầu tiên ấy, như là mùa thu đã từng đi qua tôi, trải những thảm lá vàng rực và thêm một chút heo may. Như mùa hạ năm ấy, hương sen tinh khiết vẫn còn quẩn quanh nơi mái tóc mềm vấn vít, vòng tay ôm lần đầu khiến con tim tôi lạc nhịp. Và trong ký ức tôi, là những mênh mang bất tận của những buổi trưa hè nắng đổ, anh đã cùng tôi dệt nên biết bao mùa hoa, cùng những tháng năm này, và ở lại một nơi góc sâu trong tiềm thức. Để mỗi khi lòng chông chênh, tôi mang kỷ niệm ra hong cùng nắng. Phơi khô những nỗi thổn thức khờ dại...

------------------ 

Tôi dường như không còn thấy được mùa thu đi ngang qua mình nữa, ở những tầng cây mùa trút lá, tiếng vỡ xào xạc dưới chân mình, hay một vòm trời ngăn ngắt trong đã trở thành một dải ký ức mỏng mảnh như màu khói. Có lẽ bởi Hà Nội đã xa tôi. Chỉ còn lưu lại trong ký ức tôi những tươi đẹp, để những tháng ngày này, tôi ấp ôm cho riêng mình một nỗi nhớ. Dù chỉ rất nhanh thôi, tôi để những kỷ niệm ấy tuột khỏi mình, như sợ dù chỉ thêm bất cứ một khoảnh khắc nào đó thôi, tôi sẽ không chịu đựng nổi...

------------------

Mùa khói đốt đồng. Những cánh đồng giờ chỉ còn trơ gốc rạ. Tôi yêu cái mùi vị đồng quê lẫn vào gió heo may lành lạnh mỗi buổi tan sở về muộn. Nghe khóe mắt mình cay. Con đường bao năm cũ, ngỡ đã xa, giờ lại trở thành quen thuộc. Nơi ven đường có một bụi cây nhỏ, thỉnh thoảng đi qua tôi thấy nở rực những đốm hoa nhỏ li ti màu phớt tím. Tôi gọi đó là bụi san tuyết, những chiếc lá mang màu trắng xanh đến hao gầy. Loài hoa này đẹp mong manh đến nhanh tàn. Tôi thấy những trận mưa rào làm rũ xác xơ, kỷ niệm tôi như vương vãi đâu đó. Tôi nhớ những ngày nắng vắt trong ấy, khi mái tóc tôi còn dài ngang lưng và nụ cười vô ưu tôi lẫn vào những bông hoa san tuyết màu tím. Lần nào đi qua tôi cũng tự nhủ, phải mang máy ảnh để chụp bằng được những giọt sương mong manh đang dần tan vào những khoảng nắng loang trên bụi san tuyết ấy. Nhưng bao lần rồi tôi lỡ hẹn với chính mình, với cả những mùa hoa cũ còn lạc trong ký ức.

------------------

Những cơn đau đầu trở về ngày một nhiều hơn. Tôi có những đêm không ngủ nằm một mình chịu đựng từng cơn buốt nhói đến tận cùng nơi tâm can mình. Công việc cuốn tôi đi trong vô vàn những nỗi không tên. Ít ra ở một góc nào đó, nỗi đau tôi đôi khi đi lạc, tôi bắt mình dần quen với ngay cả những điều mình không muốn. Dù những thổn thức vẫn không nguôi dày vò tôi trong cả từng giấc ngủ muộn mằn. Nỗi nhớ ấy, hình bóng ấy, quen thuộc như hơi thở và tất cả những gì rất đỗi đời thường, đôi khi xiết chặt lấy tôi rồi mơ hồ vỡ vụn. Tôi nghe lòng mình một khoảng trống hoác hun hút nỗi đau.

-----------------

Ký ức là những tháng ngày hư hao, tôi đánh rơi đâu mất vào một tầng nào đó rất xa của những miên man đời mình. Những đêm xa ngái, tôi nghe vọng về từ miền thân quen ấy, là những vắt trong chẳng hề âu lo, là những tiếng cười giữa phố thênh thang, là những vòng xe chở tôi đi qua biết bao những con ngõ nhỏ cũ kỹ, lộn xộn. Chỉ cảm giác yên bình tôi neo vào đằng đẵng đời mình. Để cuộc đời có đưa tôi đi về đâu những mê mải, thì kỷ niệm ấy, như một phần đời không thể thiếu, vẫn ở yên đó chờ tôi chạm vào.

----------------

Mùa hoa sữa đi qua tôi nhẹ như màu khói, thảng trong tầng mây kia, ở trên cao lắm. Mỗi buổi tôi đi làm về muộn, phố phường đã lên đèn thả thứ ánh sáng màu vàng dịu dịu tưới khắp những tàng cây xanh non. Tôi tạm quên đi phút giây vừa đi xe vừa khóc. Ngang qua những ngã tư đèn xe còi xe inh ỏi những thanh âm đến chói tai. Tiếng phanh xe gấp gáp rồi những câu chửi thề. Tôi bừng tỉnh dừng xe mình ngay giữa đầu xe ô tô. Chợt nghĩ. Nếu như mình không còn nữa. Liệu người có nhớ thương...

Con đường về gần nhà quen thuộc im lìm nghe tôi khóc rấm rứt, có lúc như òa vỡ, tôi ngước nhìn lên ngọn đèn vàng cô độc, nơi những tán lá me phủ đầy. Tôi thấy mình cũng cô độc. Hương hoa sữa nồng nàn nhắc tôi về nỗi nhớ, về những con đường Hà Nội mùa này lá có còn rơi. Và những góc quán quen người có còn bao giờ đặt chân đến, những ngày không tôi... Kỷ niệm rơi vụn đi mất, tôi tìm lại ở đâu giữa những bộn bề này. Chỉ bất lực, mà khóc, rồi gượng dậy tiếp tục đi qua những rong rêu đời mình...

---------------

"Kỷ niệm như rêu. Tôi níu vào trượt ngã..." 
Tôi nhớ những con đường Đà Lạt mùa mưa bay, nơi quanh co lưng chừng dốc và chiều nghiêng đổ những lời tự tình. Nếu thời gian có thể ngừng lại, và tôi có thể đứng im ở một quãng đời phía trước ấy, liệu tôi có biết được rằng mình đã sống ra sao, đã từng yêu như thế nào, và những nỗi đau bây giờ, có phải để trả giá cho những tươi đẹp mà tôi ngỡ ngàn đời có thể sống mãi. Như những đêm tôi một mình, ô cửa sổ hắt hiu một nỗi nhớ, về một căn phòng nơi gác lửng giữa Đà Lạt đêm sương, nằm nghe gió trở ngoài kia, để dẫu có những giận hờn xa xôi, thì vẫn vẹn nguyên trong lòng cảm giác an yên khi ấy, rằng người ở cạnh tôi, ngay đó thôi, để khi những hờn ghen lắng xuống, chỉ còn lại những dữ dội cảm xúc ái ân. Tôi đã từng mơ một cuộc sống như thế, như tạc ghi vào tim mình một vùng trời phủ đầy những màu hoa ký ức. Là dã quỳ vàng rực một khoảng đồi, là những bông hoa dại tím man mác trải dài ngút tầm mắt, là những bụi sim ngăn ngắt một màu nhớ thương. Là những triền dốc rì rào nghe những cây thông đứng bên nhau kể chuyện đời. Rằng có tôi, có người, có an yên và một trời sương mây.

-----------------

Tôi nhớ những ngày Tam Đảo dấu yêu ấy, trôi qua tôi như một thước phim chậm thật ngọt ngào. Để dẫu mai này có đi về đâu, thì những kỷ niệm ở một vùng trời đầy sương và những con đường người đã cõng tôi đi qua biết bao ký ức, chở tôi đi qua những tháng năm dài dằng dặc như nỗi niềm và ở hai đầu không nhau, dù im lặng, vẫn biết ở phía ấy có người nghe được trái tim mình đang thở, đang chờ đợi mình, chờ những buồn đau lắng dịu, để cam tâm bước tiếp lên những gai góc mà giữ gìn cho riêng mình một tình yêu đã từng là sẽ sống. Người nhớ không? 

-----------------

i chẳng còn gì ngoài những con chữ, có những khi thèm đến khát cháy được viết, được mở tung trái tim mình ra để gió về hong khô những niềm đau chất chứa. Mà đành lặng im để mình chìm đi trong nỗi nông sâu đời mình. Những đêm trở muộn, tôi nghe thênh thang ngoài kia, nỗi buồn tôi thả trôi đâu đó, bình yên tôi không còn bến neo đậu. Tôi nhớ người như cái cách tôi từng yêu, ghét, giận hờn và cả những nỗi đau tôi dẫu không tìm được đến bến bờ. Tôi chắp nối những mảnh hao gầy như đôi bàn tay mỏng, vẫn thường tự lau nước mắt, lau khô những òa vỡ, để kỷ niệm thôi không còn dày vò tôi những đêm không ngủ. Để nhớ thương cuộn tròn lấy mình, tôi co ro giữa một miền không tên. Thèm người. Thèm một cái ôm dỗ dành như con trẻ...

------------------

Bản nhạc Song from a secret garden tôi cài làm nhạc nền blog, mỗi khi mở ra tha thiết đưa tôi được sống lại với thế giới của mình, chỉ ở đây tôi mới tìm lại được tôi, của những tháng ngày cũ, tôi nhìn thấy tôi, dù muộn phiền đau khổ vẫn không nguôi những tươi đẹp đã từng. Là tôi của những trong trẻo và một tình yêu duy nhất của cuộc đời, không còn những bụi bặm xước xát. Để tôi những khoảnh khắc về sau này, dẫu luôn một mình, tự vá víu rồi tự mình đứng dậy, vẫn giữ vẹn nguyên cho mình một niềm tin cũ. Chờ một ngày giông gió an yên, tôi sẽ lại là mình, của những ngày xưa ấy...

Là ngày đá dẫu khô cằn, cũng sẽ phủ tím một mùa hoa...





Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

Cho mùa lá sấu rơi rơi


Cho những ngày thu tháng Tám. Cho Hà Nội. Cho người tôi yêu ở cùng một bầu trời ngập lá rơi mà đôi khi thảng xa vời vợi...
-------------------------------------


Có một khoảnh khắc tôi một mình giữa lòng Hà Nội , muốn ghi trọn cả mùa lá sấu rơi vào lòng, đủ để kỷ niệm cựa mình trở dậy. Tôi thèm đến điên cuồng cái nắm tay ấy, bên tôi một đêm Hà Nội trở gió và hắt hiu ánh đèn màu. Cho nỗi cô độc tựa vào gần nhau.

Những ngày Hà Nội mềm vào thu, tôi vẫn nghe tim mình mềm nỗi nhớ. Tiếng cười trong vắt thả giữa phố phường khi ngồi sau anh, nghe anh nói, cái ôm eo, tựa vai đầy tình tứ đôi khi làm tôi ngỡ anh là của riêng mình, thực sự. Để khi nỗi nhớ xiên ngang, tôi bật khóc ngon lành như một đứa trẻ, và đợi được dỗ.

Tôi nhớ tháng Tám miệt mài buông những lọn nắng, neo vào nụ cười tôi chút bình yên sau những xô bồ khói bụi đời thường. Anh bên tôi, cầm bàn tay tôi và cắt móng. Tôi nghịch ngợm trêu anh, để ghi tạc vào tim mình ánh mắt bối rối cùng những khát khao cháy bỏng. Bình yên có khi chỉ là phút tựa vai nhau, nhìn đời trôi bên ngoài khung cửa, nhìn dòng đời hối hả ngược xuôi. Để biết đã tìm thấy nhau giữa muôn vạn người trong lòng phố.

Nếu một lần quay lại. Tôi vẫn muốn được cùng anh trong quán cafe ấy, mải miết tô màu, tiếng cười yêu thương lẫn giữa những mảng màu lộn xộn. Khát cháy lòng khoảnh khắc anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt tôi, bàn tay ấy mềm có một vết chai nơi lòng. Bàn tay ấy đã từng đi qua bao tháng năm, từng chở che, gánh muôn phần trách nhiệm cho những yêu thương riêng của đời mình, tin cậy, ấm áp. Và giờ đây lại không ngơi một phút giây nào chăm sóc thêm cả cuộc đời tôi.  Để mãi mãi về sau này, tôi luôn muốn hút tất cả những nhọc nhằn đời thường ấy về bên mình, cả những trăn trở, những nỗi cô đơn, những khoảnh khắc không ai thấu hiểu và sẻ chia. Chỉ còn lại phía anh những nỗi an nhiên để anh có thể dằn mọi thứ xuống mà sống thật bình an, hạnh phúc.

Khi bàn tay tôi chạm khuôn mặt anh, cũng vẫn vẹn nguyên khát khao được soi mình vào ánh mắt ấy, bờ môi mềm ấy, mái tóc và vùng ngực đượm mùi hương quen thuộc. Đã đi vào ký ức tôi và lưu lại như một phần đời không thể quên lãng. Để tôi khát hơn cảm giác yên bình cho anh, cho nụ cười anh trọn nỗi vô ưu như lúc anh hét lên giữa phố ba tiếng "Anh yêu em". Rồi cùng nhìn nhau phá lên cười, giây phút ấy, nếu có phải đánh đổi bằng quãng đời dài về sau, thì tôi vẫn không cần gì cho mình cả. Chỉ cần bên anh như thế...

"Không sao cả. Có anh ở đây rồi". Tôi có đi qua ngàn đời, nhấm nháp vạn lần cũng không nguôi được cảm xúc mỗi lần anh nắm lấy tay và dịu dàng nói câu ấy. Vẫn biết, tôi có thể tự mình đi qua nỗi đau, tự mình vá víu những lỗ hổng tâm hồn mà nếu như ví cuộc đời tôi như một bầu trời, thì nó chằng chịt những vết xước và chắp nối. Thì anh đến, biến nó thành một dải trời đầy những vì sao lấp lánh. Ngay cả trong cơn tuyệt vọng nhất, anh cũng luôn là người chỉ cho tôi thấy, con đường đầy gai nào cũng có thể nở hoa hồng, cơn giông nào cũng sẽ le lói ánh nắng mai, và ngay cả nỗi đau cũng mang một vẻ đẹp trầm lắng...

Đó là cách anh bao dung với tôi, bao dung với cả những sở thích lãng đãng, chiều chuộng tôi không cần đòi hỏi, chẳng cần biết đúng sai. Chỉ cần tôi muốn, chỉ cần anh nói " vì em xứng đáng" . Và tôi biết, mình được nhận từ anh nhiều hơn thế. Ân tình bao nhiêu cho đủ, đền đáp biết mấy cho vừa...

Tháng Tám rớt trên vai tôi những hạt mưa thu. Làm ướt nhòa khuôn mặt anh, lành lạnh. Cái ôm siết giữa đất trời phủ trắng màn mưa đủ để tôi nao lòng nhớ đến dại khờ phút giây nghe anh hát tình ca. Giữa những xưa cũ rêu phong, tôi thấy anh quen thuộc như từ ngàn kiếp anh đã là của tôi, gặp gỡ và ở lại trong nhau mãi mãi. Tôi thấy tôi ở trong anh, như duyên nợ, khi thấu hiểu và đồng cảm với nhau ngay từ ánh mắt, từ lời nói, trùng hợp ngay cả từ ý nghĩ. Và tôi biết, tôi đã may mắn tìm được một nửa đời mình. Mà có lẽ ở kiếp trước, tôi để lạc đâu đó, để giờ dù vòng tay có anh không bao giờ trọn vẹn được, thì ngàn đời tôi vẫn muốn mình quay lại khoảnh khắc ấy. Nơi lần đầu gặp anh, và biết rằng, hai trái tim đồng điệu đã tìm thấy nhau...

Để mỗi khi lòng khô đắng những nỗi muộn phiền của đời. Tôi vẫn biết luôn có một bàn tay ấy đưa ra và dìu tôi song hành qua những nhọc nhằn, những ngang trái.

Để những tủi hờn theo gió mà bay đi, trả lại cho tôi vẹn nguyên những nồng nàn.

Để tháng Tám trôi trên tay. Lá sấu dẫu có rơi rụng nhiều, thì vẫn luôn còn lại những yêu thương nối nhau đi qua mỗi mùa gió trở.





Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Một hôm ra phố thấy đời là những chuyến xe...


Một hôm ra phố thấy đời là những chuyến xe...
--------------------------------

Bạn có tin không? Cuộc đời của mỗi con người hình như là một chuyến xe. Ví như trong đời, ai cũng đã từng phải lên xe một lần. Hành trang mang theo với mỗi người có thể là những va li kỷ niệm, những gói đầy ắp ký ức,đôi khi lại là những xâu chuỗi của nỗi nhớ, của niềm thương, nhưng cũng có thể chỉ là những nhẹ thênh với gió và mây...

Nhưng, đã bước chân lên xe là bạn phải bỏ hết những hành lý nặng ở lại. Ví dụ như xe buýt. Một bảng quy tắc luôn được đặt ở trên xe mà tôi dám chắc nếu như ai thường xuyên đi xe buýt chắc thuộc nằm lòng. Này nhé. Giữ gìn trật tự. Lên xuống xe đúng điểm dừng đỗ. Không mang hàng hóa cồng kềnh lên xe... Chợt nghĩ, cuộc sống hôn nhân của mỗi con người sao giống những chuyến xe.

Bạn có thể lên nhầm xe. Có thể lắm chứ. Trong một lúc nào đó bạn vội vã, không chờ được chuyến xe mình cần đi, nên cứ liều mình lên đại một chiếc xe nào đó đi chậm lại mời gọi. Thế là trong lúc hấp tấp, bạn lên nhầm xe mà không hay biết. Lên xe rồi bạn mới thấy hối hận. Xe chật chội, đông đúc, bạn phải cố gắng lắm mới có thể không cáu kỉnh. Vì bạn phải tuân thủ nguyên tắc văn minh, giữ gìn trật tự trên xe. . Chưa kể có khi bạn phải đứng bám vào tay vịn, bàn chân nhỏ bé bị giẫm đạp một cách không thương tiếc. Bạn không thể xuống giữa đường vì xe chỉ cho lên xuống đúng điểm dừng đỗ. Chẳng có sự lựa chọn nào cho bạn ở đây cả. Bạn phải gồng mình đi hết chuyến xe, đến cuối bến xe mới trả khách. Bạn có thể xuống, nhưng lúc này, sự mệt mỏi cùng bao sức lực đã bị bào mòn đi hết. Bạn hối hận, biết thế mình đừng vội vã...

Đã bao giờ bạn thấy yêu thương của mình xa tầm với? Ví như bạn lên một chuyến xe nào đó, bất chợt nhìn thấy một nửa thương yêu. Người đó ở trên cùng một chuyến xe với bạn nhưng lại - không - ngồi - cạnh - bạn mà lại ngồi - bên - người - khác. Bạn hụt hẫng, đau buồn, chợt nhen nhóm ý nghĩ chen chân. Bạn cố gắng chen lấn, xô đẩy những hành khách đông đúc để tiến đến nơi người ấy ngồi. Nhưng không được. Mọi người la hét, thậm chí chửi rủa bạn. Vì xe có quy tắc, mỗi người đều - có - một - chỗ - ngồi - cho - riêng - mình.

Tất nhiên, nhầm chưa hẳn đã là không tốt. Có thể, bạn được lên một chuyến xe rất nhẹ nhàng, êm ái. Xe rộng. Bạn được ngồi cạnh người bạn thích, bạn đồng cảm chẳng hạn. Và trong suốt chuyến xe, bạn hạnh phúc, bạn yêu đời, bạn ước sao hành trình này kéo dài thật dài để bạn mãi được sống trong những phúc giây như thế. Nhưng bạn có dám chắc rằng bất chợt xe không bị hỏng (ví dụ như thủng lốp hoặc hết xăng chẳng hạn), và bạn phải xuống xe giữa chừng. Sau đó là cả một khoảng chờ đợi dài như vô tận, không biết xe có sửa được không? Bạn bắt đầu sốt ruột, mất kiên nhẫn, cả người bạn đồng hành của bạn cũng vậy. Thế là cãi cọ, mâu thuẫn nảy sinh. Lúc này có khi bạn lại ước thà được đi bộ một mình cũng còn hơn là phải trông thấy cái bộ mặt đáng ghét của đối phương. Hoặc cũng có thể. Bạn lên được một chuyến xe thật tốt, thật sang trọng, xác suất xe hỏng hầu như là không có. Nhưng bạn cũng chẳng thể chắc chắn được rằng người cùng ngồi với bạn lại có thể muốn xuống xe giữa chừng. Và tất nhiên là người ta xuống một mình mà không có bạn...

Nếu như bạn lên nhầm một chuyến xe nào đó, bạn sẽ làm gì? Sẽ cáu kỉnh, thầm nguyền rủa mình sao lại hồ đồ đến thế? Sẽ thờ ơ, mặc nhiên chấp nhận coi như chuyện đã rồi, cố gắng nhắm mắt chờ cho xe đi đến cuối bến? Hay sẽ cải thiện tình thế bằng cách lạc quan, cười đùa, nói chuyện vui vẻ cùng những hành khách trên xe? Hoặc sẽ loay hoay tìm mọi cách xuống xe để tìm đúng chuyến xe mình cần đi?

Thế đấy. Cuộc đời mỗi con người hình như là những chuyến xe...Tôi đã từng không lên được chuyến xe mình chờ đợi...

Còn bạn? Bạn làm gì nếu biết mình lên nhầm xe?

 P/s: . Sáng nay đầu tuần, đến Công ty. Một chị bạn của tôi rối rít  hồ hởi đến vô tình: "Này! Vợ của chồng cũ mày sắp sinh em bé rồi đấy. Bụng to lắm rồi. Chị quên không hỏi đó là con trai hay con gái...". Một chút lạc nhịp của con tim lướt qua...Rồi theo gió, theo mưa mà cuốn đi hết...

Ừ. Thôi thì chúc người yên phận và hạnh phúc với cuộc sống mới. Có những điều có thể bỏ qua, nhưng sẽ mãi không thể tha thứ. Mọi nỗi hận thù có lẽ cũng sẽ nhòa đi, chỉ có nỗi đau còn lại. Đường đời còn dài lắm. Một mai này nếu có bất chợt gặp lại người ở một nơi nào đó, tôi vẫn nghĩ mình sẽ ngẩng cao đầu mà tự hào, tôi và con đã đi qua những năm tháng ấy một mình ra sao. Sống tốt, thậm chí còn tốt gấp ngàn lần hơn thế...

P/s: Bài này tôi đã đăng một lần bên Yahoo Blog. Hôm nay lôi ra đăng lại. Cuộc đời đôi khi là một chuỗi những nhầm lẫn...Quan trọng là sau đó, như thế nào...

P/s 1: Đăng lại lần...2. Do một lần cố ý del blog cũ vĩnh viễn. Vẫn luôn cảm ơn người. Đã lưu lại giúp tôi những con chữ, những cảm xúc...






Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

Cho mùa đom đóm bay



Tôi neo lại đây một góc tháng Tư. Có niềm vui và những mảnh buồn vương vãi. Để ở một ngày tháng rất xa nào đó về sau, khi tôi quay đầu nhìn lại. Vẫn thấy đôi chân mình đủ nghị lực để đi qua những góc xước cuộc đời...

--------------------------------

Tháng Tư lặng lẽ rời bỏ tôi, im lìm trôi trên cung đường hun hút một đêm phố núi. Ngút ngàn gió ướp hương đêm ủ vào tóc tôi, thổi vào nơi ngực trái tôi một dư vị của nỗi buồn rất sâu, như thể ngàn năm, ngàn năm trước, cuộc tình tôi đứt đoạn và tôi còn nợ chẳng thể trả cõi trần gian.

Mưa chiều để lại dấu ướt mềm vào đêm, trên bạt ngàn cây rừng. Vị ngai ngái, nồng nàn, lẫn vị tanh của bùn đất trộn xác lá rơi ẩm mục, là vị của đêm xộc vào ký ức tôi. Sau mưa, là cả một mùi hương xưa cũ phủ đầy lên nỗi nhớ của những năm tháng xa vời vợi. Tôi để mình đi qua lời thề kiếp trước, neo mình vào lời hẹn kiếp sau rồi lơ lửng đâu đó ở một góc đời. Nỗi đau tôi lẫn vào đám dương xỉ tối sẫm ven đường. Tôi đánh rơi niềm hạnh phúc bé con đâu đó trong vô vàn những khúc quanh bám đầy rêu phủ. Rồi tẩn ngẩn nhặt nhạnh. Đêm miên man...

Tiếng côn trùng rỉ rả. Đêm buông xuống, bóng tối khép mắt lại cho ngàn vạn đom đóm bay. 

Khung trời xưa vỡ òa. Tôi nhìn thấy tuổi thơ mình những đêm không trăng, có cô tiên váy trắng bay đi bắt cho tôi những vệt sáng nhấp nháy. Úp vào lòng bàn tay, còn mơ thấy điều ước thần tiên bé xíu. Vỏ quả trứng xinh xinh tròn xoe những vắt trong sau nụ cười lấp lánh. Để mãi những ngày tháng về sau này, mỗi khi lòng xước xát, tôi thường vá víu lại cho riêng mình mảnh trời tươi đẹp ấy bằng những sợi chỉ được thêu từ muôn ngàn kỷ niệm sặc sỡ sắc màu. Để ở đây, giữa khu rừng đom đóm này, khi mãi mãi vòng tay ôm tôi không đủ rộng để giữ chặt yêu thương ấy cho riêng mình. Tôi lại một mình trong đêm thả hồn tìm về nơi khoảng không ký ức, dẫu chẳng thể lấp đầy những ngổn ngang...

Đêm mang hơi thở lành lạnh. Tôi nghe lá reo trên những tàng cây mênh mang. Đom đóm như triệu năm ngủ quên bỗng trở mình thức giấc, ngập tràn thả những vệt ánh sáng màu lân tinh bay vào đêm. Giấc mơ tôi dở dang, hạnh phúc tôi dở dang. Tôi nghe thấy tôi một tiếng thở dài. Có điều ước đom đóm nào dành cho riêng tôi. 

Tôi nắm lấy. Rồi lại nhìn mọi thứ đang dần xa khỏi mình. Mỏng như khói như sương. Tiếng nức nở tôi bỗng rơi vào giữa đêm vô thường.

"Nhẹ bay tìm nhau từng đêm vắng, đàn đom đóm khiêu vũ nơi cánh rừng. Gần như người đang cạnh bên tôi, nhưng tay chẳng thể nào chạm tới được. Thời gian cứ lướt nhẹ trôi, xin cứ bên tôi người ơi. Khi bình minh vừa lên, ngàn đốm sáng xa rồi..."

Một ngày nào đó, nếu tôi có thể trở lại nơi phố núi đầy sương giăng. Bước chân tôi lại được một lần đi giữa đêm mưa rừng và những mùa đom đóm lấp lánh bay nhuộm sáng không trung. Lúc ấy, giấc mơ tôi có còn tròn vẹn. Ngay cả trong nỗi đau, hay khi mất mát, nỗi tủi hờn và những mơ ước xa xôi.

Và những dở dang tôi có còn khép lại ngủ ngoan giấc tròn...





Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

Người đi bắt những giấc mơ



Tôi viết cho tháng Tư. Cho những cơn mưa chớm hạ đang trút áo. Cho giấc mơ tuổi thơ tôi đã từng thả biết bao điều ước gửi theo vô vàn những ngôi sao băng đang bay trên bầu trời ký ức. Cho những vội vã đời thường tôi đang từng ngày đi qua... Đi qua...

----------------------------------------

Những ngày tháng Tư. Mưa lất phất dai dẳng như nỗi buồn ngàn năm đang ẩn trú đâu đó trong những ngón tay gầy, chẳng đủ một vòng ôm. Tôi tự cười mình. Hạnh phúc đôi khi là kết quả của cả một hành trình dài, đầy những thương tổn, đớn đau, thêm một chút ảo tưởng và cả niềm tin tự tô vẽ. Thế là bằng lòng nhấm nháp thứ dư vị ấy qua những tháng năm đằng đẵng.

Tôi vẫn thường thích để mình cô độc mỗi tối. Hay tại bởi chẳng có cách nào khác đi được. Và dần quen đến nỗi thấy mình thiết tha với cảm giác ấy.

 Đàn bà như tôi, lo toan không quá, nhưng lại bận lòng về nhiều thứ. Như việc để những ngón tay mình vương mùi thức ăn mỗi chiều tan làm, được tỉ mẩn làm hàng trăm thứ nhỏ nhặt trong góc bếp. Sẵn sàng lang thang cả tiếng lòng vòng trong chợ tìm mua cho bằng được chỉ là một thứ gia vị để món ăn thêm tròn đầy. Chỉ để đổi lấy một bữa cơm đơn sơ mỗi ngày trong tuần, dịu dàng trong ánh nhìn ấy, mà xa vời đến nỗi lúc nào cũng thấy thiếu hụt, khát khao.

Đàn bà như tôi, phấn son chẳng màng, thậm chí 35 tuổi cũng chẳng biết đến bất cứ một loại kem dưỡng da nào, ngờ nghệch và mù tịt cái công nghệ make up tô vẽ. Chỉ thèm đến cùng cực những mộc mạc, những mùi hương như tự ngàn xưa vẫn thế, là của riêng tôi, trên cơ thể, trên mái tóc, trên khuôn mặt. Là khi bàn tay anh chạm vào, vuốt ve, tôi thấy một vùng ký ức như trở lại từ rất xưa, có mùi vị của rêu phong, là những tháng ngày xa ngai ngái, là nơi tôi để lại tuổi thơ ấu của mình ở phía ấy, để mà lớn lên trong vô tình. Rồi đi qua thăng trầm, lại nức nở nhớ đến nghẹn lòng.

Tôi nhìn thấy tuổi thơ ấu ấy trong mắt Tôm. Khi chuỗi những ngày tháng đang trượt qua tôi, tôi nghĩ rằng hắn đã lớn khi không còn thủ thỉ với mẹ mỗi tối, khi phố phường ngoài kia giăng đèn và mẹ con tôi bỏ lại tất cả những bộn bề trôi dần vào đêm. Thì bất chợt một tối, tôi ôm hắn, rồi kể cho hắn nghe về câu chuyện người đi bắt những giấc mơ.

Tôi đã từng có biết bao giấc mơ bé con cho riêng mình. Đã từng ước ao mình lớn thật nhanh, để rũ bỏ lại tuổi thơ sau những khoảnh khắc khổ đau. Để rồi khi đã thành người lớn, tôi lại thấy mình mơ về những con đường hun hút bóng của quá khứ, nơi cả một vùng kỷ niệm đã lùi xa. Rất xa...

Để rồi. Tôi nhìn thấy mình bé lại trong mắt hắn, khi hai chân hắn gác hẳn lên người tôi và nằm im nghe tôi kể một câu chuyện dài. Tôi thấy mình quay trở lại ký ức, về lại nơi tôi đã bỏ lại tuổi thơ của mình nằm im trên những thân cây già cỗi. Những cái cây đó được treo vô vàn những vì sao lấp lánh giữa bóng đêm tĩnh mịch, là nơi trú ẩn của ngàn vạn những giấc mơ. Và tất nhiên, không chỉ là kể, tôi còn tô vẽ thêm bằng muôn ngàn những tình tiết mới. Đủ để đổi lấy chừng ấy câu hỏi từ hắn. Trong câu chuyện ấy, người khổng lồ đi vào những giấc mơ của tất cả những đứa trẻ, bắt lấy những giấc mơ cô độc, vuốt ve, an ủi những đứa cô đơn, và chữa lành vết thương thời thơ ấu của chúng. Rồi lại đem treo trở lại trên những nhánh cây cũ kỹ ấy. Để ánh sáng của hằng hà sa số những vì sao được thắp lên vĩnh viễn. Như giấc mơ thần tiên chẳng bao giờ tàn lụi

Tôi cảm nhận được cái ôm xiết của Tôm khi hắn mơ màng: "Vậy thì người khổng lồ chẳng bao giờ phải bắt giấc mơ của con đâu mẹ nhỉ? Vì con có bố, có cả mẹ, lại còn có cả một đống cánh gà đùi gà, với cả coca xung quanh nữa..."

Tôi sẵn sàng từ bỏ cả thế giới này, thậm chí quên đi cả cuộc đời riêng tôi, chỉ để đổi lấy những phút giây bình yên với hắn như thế này. Là những phút giây, tôi chỉ cần là một người mẹ đúng nghĩa, thế thôi, cũng biết rằng tôi là cả lẽ sống của đời hắn, và ngược lại.

Và tôi thấy những giấc mơ màu tàn tro của mình đang bay lơ lửng trên không. Tôi không có cách nào chạm vào. Và cũng chẳng có người khổng lồ nào đi bắt những giấc mơ của người lớn. Tôi tự nhủ, phải chăng chúng nặng quá, chẳng đựng vừa nổi trong cái vợt đan bằng những sợi tơ mềm mại ấy. Nên đành thả trôi đi giữa vô chừng mênh mang.

Tôi đôi khi yêu nỗi cô độc qua hình hài những giấc mơ được dệt nên bởi vô vàn những nỗi đau, sự khao khát. Tôi thấy mình đang ở riêng một thế giới nào đó, thế giới của riêng tôi, với những cuốn sách, sau tấm rèm tím im lìm mặc phía ngoài đời bề bộn trôi. Và trong những lộn xộn đó, tôi thấy mình chạm tay vào một vùng ký ức cũ xưa, như ngàn năm chẳng bao giờ tan biến...

Ở đó. Tôi có một giấc mơ luôn nằm im đấy. Giấc mơ không bao giờ bị bắt đi, chẳng cần tô vẽ. Cũng không cần treo lên ngọn cây già nua được thắp sáng bởi hàng triệu, hàng triệu những vì tinh tú lấp lánh chờ được mang đi khỏi nỗi cô độc trong đêm. Giấc mơ ấy chỉ là của tôi. Của riêng tôi. Là giấc mơ về những bữa cơm gia đình tôi tự tay nấu. Mẹ con tôi chờ anh giữa bao mong ngóng được nghe từ anh ba tiếng " Đợi bố về..."





Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2018

Mùa thương

Một buổi trưa Hà Nội đầy gió.

Tôi ngồi đợi anh trong một góc quán cafe trầm mặc. Ngoài khung cửa gió xác xao. Thành phố nơi anh ở đang mùa thay lá. Đôi khi ở vào một lúc nào đó, thoảng qua trong nỗi cô đơn, tôi tự hỏi, có khi nào hai người yêu nhau, ở dưới cùng một bầu trời, thở chung cùng một không khí, gần đến nỗi có thể cảm nhận được trái tim của nửa kia như đập ngay nơi bầu ngực mình, nhưng lại xa đến nỗi chẳng thể nào cùng thức dậy với nhau vào mỗi sáng. Dù chỉ để cùng nhau lắng nghe lá trở mùa.


Chợt thấy mình vu vơ...

Tôi chọn cho mình góc trong cùng của quán, nơi băng ghế mềm và nhìn ra phía ngoài, nơi những hàng trúc giăng lá ngập lối đi. Cuộc đời ngoài kia hối hả quá, tôi thèm đến khát cháy dù chỉ là một vài giây phút bình yên và một nơi nào đó, tôi có thể lắng nghe tiếng lòng mình. Chỉ để biết là tôi đang sống. Tôi thực sự đang sống.

Hình ảnh trước mắt tôi là một đôi nam nữ đang ngồi uống cafe và dùng cơm trưa cùng nhau. Tôi gọi họ là đôi tình nhân, bởi là vợ chồng, hay đang yêu nhau, thì cái cách cô ấy tỉ mỉ chăm chú dùng chiếc nhíp nhổ từng chiếc tóc sâu cho anh ấy, cũng khiến tôi cảm động. Tôi lặng ngắm họ một cách say mê. Ở đây, ai cũng im lặng, đến nét mỉm cười trên khuôn mặt cô ấy cũng không có bất cứ một chút thanh âm nào. Tôi nghĩ đến tình yêu riêng mình.

Một năm, hai năm, hay thậm chí năm mười năm nữa, liệu tôi còn có thể ngồi cùng người tôi yêu ở một góc quen nào đó trong vô vàn những ngóc ngách cuộc đời. Chỉ để nhổ cho nhau một vài chiếc tóc sâu trên mái đầu đã điểm hai màu mưa nắng, hay tựa vai nhau nhìn bề bộn trôi ngang mình. Và dìu nhau đi giữa những mùa thương dài bất tận...

Ở vào lúc ấy, một bàn tay đầy vết chai đã trở nên chậm chạp, có còn nắm lấy một bàn tay nhỏ bé, gầy guộc những lằn gân xanh xao.

Anh đến. Đưa tôi ra khỏi những triền miên...

Vẫn ánh mắt dịu dàng và bao dung đến cả trời thương nhớ, mà có đi đến cả ngàn kiếp sau, tôi cũng chẳng thể nào bắt gặp được ở bất cứ ai khác. Và cái giọng trách yêu, tại sao ngồi cả tiếng đồng hồ đợi anh, mà có cốc nước gọi ra cũng quên không uống...

Tôi chỉ mỉm cười, ngồi sau ôm chặt lấy anh...

"Vì em còn bận ngắm hai đứa mình, trong năm mươi năm nữa..."