Hiển thị các bài đăng có nhãn Vụn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vụn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2023

Giữa đôi bờ hư...thực...

                            

Người ta chọn tha thứ để mong quên và níu giữ lại một phần đời ký ức tươi đẹp đã mất đi...
Còn tôi chọn tha thứ. Để bắt mình khắc sâu trong tâm khảm những đau đớn đã từng đi qua. Để vĩnh viễn không quên. Để hôm nay nhớ rằng những năm tháng ấy. Những khoảnh khắc ấy. Mãi mãi như một vết hằn, phủ đầy nỗi nhọc nhằn, thương tổn. Mà đôi khi chỉ cần lỡ khẽ chạm tay. Tất cả bỗng vỡ vụn. Như một chiều gió lay...
                              ---------------
Những ngày này. Mưa nhiều hơn. Tôi khóc nhiều hơn. Những đêm một mình chờ sáng. Những lúc bất chợt dừng đèn đỏ, nước mắt rơi sau vô lăng. Là những tủi hờn chất chứa. Là những nén lặng đơn độc. Là những chịu đựng bất lực... Lạ lùng là hạnh phúc thì dễ quên. Còn nỗi đau thì lay lắt nhớ. Chạm vào đâu cũng thấy quằn quại những nỗi niềm. 
Đại lộ thênh thang. Hay những đêm muộn đèn vàng hiu hắt nhớ. Tôi thấy mình để quên đâu đó ở phần đời phía trước, những tan vỡ, mông lung. Ký ức lộn xộn tôi không sắp xếp nổi. Chỉ từng chút, đôi lúc là bất chợt, ngỡ như nhớ, ngỡ như quên. Ngỡ tưởng bình yên, rồi lại ngỡ như hận thù sâu hun hút. 

Tôi thèm rúc đầu vào lòng mẹ. Thèm đến quắt quay tâm hồn mình được rửa sạch những sân si hèn mọn. Thèm được bé lại để mẹ tết tóc rồi thắt vào một chiếc nơ tím thẫm, để thấy mình xinh, để thấy mình được yêu. Đơn thuần như cái cách tôi vẫn thèm được xoa dịu. Dù bằng cách này hay cách khác. Đi gần nửa đời người mới nhận ra, dẫu có bao thứ tình cảm khác khiến mình chết đi sống lại đến thế nào đi nữa. Thì đến cuối nơi mình nương náu vẫn là ở đây, để nghe vỗ về những nông sâu cuộc đời. Để thấy lòng người thì chật mà ngoài kia thì vô vàn những mênh mang. 

Tôi thèm được một lần về lại ký ức. Nơi con ngõ nhỏ lá có còn rơi rơi. Rặng thanh long mùa này còn đỏ quả, bờ ao có còn cỏ mọc đìu hiu. Góc vườn nhà có còn những bụi bóng nước nở hoa tím, hồng rực rỡ. Bữa cơm quê còn đượm mùi khói bếp nơi chiếc phản tre trải giữa sân nhà. Con mương nhỏ có còn nhiều cá tôm, những buổi đánh bắt làm đầy thêm mâm cơm đạm bạc. Cánh đồng phía sau nhà có còn thơm mùi lúa non, lẫn trong đâu đó mùi bùn đất trưa hè. Mái nhà cũ còn nghe tiếng rì rào tí tách những đêm mưa muộn, ếch nhái chão chuộc kêu rỉ rả phía sau hè...

Ở nơi đó. Là một phần đời dẫu lẫn trong vô vàn những đắng cay, hay tủi nhục. Tôi đã đi qua. Và dù xa vẫn mong được một lần quay lại. Nhưng những vấp váp cuộc sống, những bộn bề cơm áo, đã đẩy tôi xa dần, xa mãi. Tôi chưa được một lần chạm tay vào cái vùng cũ kỹ ấy. Cũng chẳng thể trở về, chỉ tần ngần đứng từ xa nhìn lại. Dẫu đớn đau, dẫu bao lần quay quắt nhớ...

Tôi thèm được một lần. Quay lại và bắt gặp mình ở một mảnh đời cũ. Nơi lưng chừng tôi. Lưng chừng nỗi đau. Lưng chừng những buổi chiều muộn nào đó. Nằm nghe gió reo hay mưa hát ngoài khung cửa. Ở đó, nơi lưng chừng ký ức. Hận chưa sâu. Đau chưa thấu. Chỉ thấy hồn mình giản đơn những ghen hờn rất đỗi đàn bà. Vậy mà yêu đến thiết tha... 

Tôi thấy mình thôi không còn khờ dại. Không còn khờ dại để đắm vào những chất chứa tin yêu. Hay khờ dại để vin vào những kỷ niệm tươi đẹp tôi đã từng có cho riêng mình. Nỗi buồn như sợi nắng, thương nhớ như hạt mưa... Lòng tôi trống rỗng như xác lá đầu đông. Hạnh phúc tựa hồ như sợi dây mỏng manh. Những tan vỡ, những hận sâu đã găm vào lòng trầy trụa vô vàn những mảnh xước, tôi không có cách nào khâu lại. Chỉ chắp vá đời mình, qua những con chữ rời rạc. Cảm xúc đôi khi sạn chai. Khô khốc. Rồi lại vỡ nửa. Chia đôi... Hư hư...thực thực... Giữa hai bờ...

Nếu có thể được lựa chọn để sống lại một phần đời cũ. Của những năm tháng cũ. Tôi sẽ chọn gì?
                              ---------------
À ơi...!!!
"Tóc mai sợi ngắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm..." 



Thứ Hai, 22 tháng 5, 2023

Không đề


"Đã tự hứa với chính mình sẽ phải kiên cường
Sao mỗi lần nước mắt xối qua tim con lại thèm rúc vào lòng mẹ
Trên đoạn buồn này chẳng cần tô vẽ
Mạnh mẽ thế đủ rồi, mẹ ru con ngủ được không?

Mẹ kể cánh cò giữa bát ngát mênh mông
Gốc dạ bình yên từng cõng bông lúa lớn
Sao bây giờ con thấy cánh cò như đang chạy trốn
Bấy nhiêu lẻ bóng rồi, hẳn sẽ rất cô đơn!

Mẹ kể chiếc mo cau vừa rớt xuống sau vườn
Tụi trẻ mang về, kéo nhau đi nhẵn thín quanh gốc bưởi
Sao con lại nhìn ra chiếc mo cau tủi thân nhưng không biết nói
Để mặc cho đời chà sát tới héo hon

Mẹ bảo giữa đêm rằm mà trăng vẫn còn non
Đợi đêm mai trăng sẽ thành thiếu nữ
Rồi đêm sau, đêm của những ngày sau nữa...
Trăng cứ khuyết dần...
Bởi mẹ thương nên không nỡ nói lời đau

Ba lăm năm cùng trăm ngàn giấc ngủ nông sâu
Có những giấc mơ chẳng nhớ nổi vì đâu chỉ biết tỉnh dậy thấy mình đang khóc
Linh cảm mơ hồ thứ gì vừa tuột qua tay rơi mất
Mẹ hát ru đi, cổ tích cho dù không thật...
Con chẳng biết tin ai ngoài mẹ trên đời!"

Tháng Ba Thương Nhớ (Thu Trang Bui) 



Thứ Ba, 13 tháng 9, 2022

Đợi chờ cho một nỗi đau



Người ta quen nhau, để làm nhau vui, chứ đâu phải để làm nhau đau...

-------------------------
............

Mưa trôi cũ kỹ qua miền ký ức tôi, gieo những giọt sầu mê đắm vào những đêm thảng thốt, rồi ở lại. Hạnh phúc như một khái niệm trừu tượng mà tôi - trong những hư vô không thể nào nắm bắt nổi. Cảm giác vô nghĩa đâm thẳng vào tim tôi những vệt dài, ngực trái tôi đau nhói. Tôi oằn mình với những không tên, và đêm muộn. Và chờ đợi những rong rêu đi qua mình. Cảm giác đàn bà, muôn đời chẳng bao giờ sai.

--------

Niềm vui là những khoảng không ngắn ngủi còn ở lại nơi tôi trong những run rẩy. Tôi hạnh phúc trong nỗi thảng thốt, và một con đường đi mờ sương mà tôi không biết nơi phía xa ấy có gì đợi mình. Trái tim đàn bà, đã ngàn vạn lần rỉ rả những thương đau, nhưng vẫn cam tâm tự mình hồi sinh, để được yêu, được thương, và muôn vàn lần khờ dại. Tôi đếm những tàn phai ngang đời, như vạt tóc rối những buổi chiều im gió, muộn màng, và những hư hao.

--------

Tôi yêu mẹ bằng một tình yêu thầm lặng. Rất khó để có thể nói ra những câu yêu thương. Nhưng tựa hồ như có một sợi dây cảm giác nào đó xuyên suốt. Tôi thừa hưởng ở mẹ đức hy sinh, đàn bà dẫu ích kỷ ngàn đời, đến cuối cùng vẫn bao dung cho mình một nơi để hồn nương náu. Cuộc đời tôi, không đếm được biết bao lần để mẹ khóc, những giọt nước mắt xót xa, tủi hờn và ẩn chứa những mất mát, những hy vọng khát khao về một thứ hạnh phúc trọn vẹn. Những lúc lòng gục ngã, tôi tìm về mẹ. Những đau khổ giấu giếm rồi lại bung tỏa. Tôi biết, chỉ ở nơi này, nơi lòng mẹ, nơi trái tim ấy, luôn có chỗ cho tôi an trú khỏi những khổ ải cuộc đời.

-------

Mẹ chưa một lần trách tôi những lựa chọn lầm lỡ, hay một cuộc sống đồng sàng dị mộng, ăn mày những yêu thương ban phát. Mẹ cũng chưa một lần vì hạnh phúc của tôi, mà dạy tôi đi chà đạp lên hạnh phúc của người khác. Trong bất cứ những câu chuyện nào tôi kể về người, về thứ hạnh phúc mà người đã từng dành. Hay những đớn đau, uẩn khúc chằng chịt. Mẹ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt thiết tha, luôn luôn là mẹ, dạy tôi biết nghĩ cho người khác, nhất là cho người mình yêu thương. Thắng thua để được gì, thắng người mình yêu nhất, là thua cả một cuộc đời. 

-------

Nỗi khổ. Dẫu nặng nề đến mấy, thì chỉ cần có nơi an ổn là những yêu thương quanh đời. Tôi chấp nhận cho người, bao dung cho người, không phải vì người xứng đáng được thế. Mà là vì tôi xứng đáng được bình yên. Phải không?

-------

Tôi run rẩy trở về miền ký ức cũ. Nơi đây. Là những mảnh cảm xúc chắp vá. Rời rạc. Muôn ngàn lần ngỡ ngủ quên, mà tôi đau đến tựa hồ không dám nhìn lại. Sợ chỉ cần một thoáng qua thôi cũng làm bao nỗi buồn ngày cũ thảng thốt hiện về. Rồi vỡ nửa vào những mênh mang...

--------

Những ngày tháng này. Tôi đau nhiều hơn. Trái tim chằng chịt những mảnh vỡ, cứa nát vào tôi những đêm muộn. Những cơn đau xuất hiện ngày một nhiều. Tôi oằn mình chịu đựng. Trong những cơn mê mải. Tôi thấy những khuôn mặt thân quen. Tôi ôm lấy họ bằng đôi bàn tay gầy guộc có những làn gân mỏng. Rồi mơ hồ vụt đi tất cả. Tôi bật khóc. Quá khứ là ngàn vạn lần tôi đánh rơi mình vào những không cùng của tuyệt vọng. Có hay không một tình yêu. Hay là tôi và một cố chấp? 

-------

Lòng người là thứ miên di. Mà vĩnh viễn đi đến những không cùng này. Tôi cũng không bao giờ biết được rằng. Hóa ra yêu thương lại là thứ có kỳ hạn. Và những đánh đổi. Tôi không đếm được bao nhiêu vệt xước ngang qua đời mình. Chỉ đôi lần trong đêm. Hay những khoảnh khắc đầy mộng mị. Tôi vẫn nhớ những niềm tin mình từng gửi gắm vào một đoạn đời cũ. Trong ngăn ngắt như một chiều tháng Tám. Để rồi vụn nát như những đợt lá vỡ. 
Ngày đầu đông...

Tôi lại mường tượng ra những thân quen. Mẹ và những dịu dàng xưa cũ. Tôi hao gầy trong một vùng đăm đắm hoài niệm. Rồi nụ cười Tôm. Giòn tan như những mảnh nắng vỡ. 
Và ánh mắt người là thứ duy nhất còn lại trong tôi. Như một gam màu trong bức tranh dang dở. Tôi với những nét vẽ nguệch ngoạc. Tự phủ lên đời mình những rong rêu...

--------

"Chúng ta đã cùng khóc.
Chúng ta đã cùng cười
Chúng ta đã từng ngẩng đầu nhìn bầu trời 
Những vì sao vẫn lấp lánh trên cao
Chúng ta đã cùng hát, bài hát của thời gian
Vậy mới hiểu được cái ôm cuối cùng là vì điều gì 
Bởi vì anh đã gặp em đúng lúc nên mới có thể lưu giữ được những ký ức tươi đẹp
Gió thổi, hoa rơi, nước mắt như mưa
Chỉ vì không muốn chia tay.
Bởi vì anh đã gặp em đúng lúc
Lưu giữ mười năm chờ đợi
Nếu như có gặp lại nhau..."

--------

Tôi.
Làm thế nào để có thể nguôi quên và tha thứ...???!!!! 

--------











Thứ Hai, 10 tháng 2, 2020

Ru em năm tháng muộn phiền



Mưa sụt sùi bên khung cửa...

Phía trước hiên nhà tôi, là một khoảng không chật hẹp. Tôi không đếm được đã bao đêm mình không ngủ, thất thần bó gối nhìn ra phía ấy. Vẫn là ánh đèn vàng vọt đến cô liêu soi rọi từng hạt sáng mờ nhạt, hiu hắt mưa bay. Những ngày này mưa nhiều, đất trời ẩm ướt, tôi nghe nỗi buồn mình ngàn năm trú ngụ đâu đó, bỗng cựa mình trở dậy. Cắn rứt từng cơn nhức nhối.

Tôi tự hỏi mình, về những sân si được mất, về một tình yêu đi qua và ở lại. Về những cơn mưa phùn cuối đông, dai dẳng, chẳng ướt áo mà ướt cả lòng tôi.

Tôi tự hỏi mình về một vùng mây trắng đã từng trôi về đâu, như cái cách tôi đi tìm người, tìm lại mình. Không thấy, tôi lạc lối, thấy mình khản giọng gọi tên người trong vô vàn những cơn mơ nhức nhối, nỗi đau xô ngã tôi về một miền ảo ảnh chập chờn.

Tôi có những khi không biết mình cần gì, mong gì, hay những an ổn tự trong tâm mình, tôi từng chút một giữ lấy, riêng dành, sợ một lúc nào đó miên lòng mà buông tay, mọi thứ sẽ vỡ nát. Cứa vào những mảnh vụn dưới chân mình, tôi đau...

Nỗi đau tôi đìu hiu dài đằng đẵng như những tháng năm thanh xuân ấy. Thuở tôi có người và một miền miên viễn, tôi vẫn mơ về trong những chiều gió trở, rồi vô tình cuốn đi cả những đam mê gãy nát. Chiều vương gió, tôi nghe hương bưởi đâu đó ở lại một vạt tóc mình, như mùi hương xưa cũ vẫn ở yên một vùng quá khứ, chờ tôi, rồi quấn quýt những dấu ái. Tôi bất chợt òa khóc giữa phố. Những thổn thức khờ dại ru tôi về một miền tháng năm đầy nắng. Tôi nhớ người, tưởng như tất cả đã rời xa khỏi mình vào một chiều, như chiều nay. Tôi không người, và những xa cách cuốn tôi đi trong mê mải, tôi sợ những bề bộn đời lấy hết đi của tôi những yêu thương tôi ngàn đời góp nhặt. Để sau những cơn mơ đứt đoạn, tôi còn lại gì cho mình, ngoài những chông chênh.

Phố chiều nay thênh thang. Phía bầu trời xa ấy là những áng mây bay, có lần tôi đưa ngón tay hao gầy vẽ lên đó những hình thù kỳ dị, rồi ngắm chúng trôi đi về một miền xa nào đó. Rất xa. Ở nơi đó, chẳng có nỗi đau, không có những giọt nước mắt và những lời thở than, về nỗi muộn phiền. Ở nơi đó, có một tình yêu bé nhỏ, của riêng tôi, dành cho mình tôi, mà dẫu cuộc sống có ngàn vạn vết dao nhọn sắc cứa nát, tôi vẫn đành lòng ôm lấy, mơ về những ký ức ngọt màu. Để tháng năm có cuốn tôi mãi về đâu, cuối cùng vẫn đưa tôi trở về nơi ấy, nơi bình yên hé chờ, dẫu chỉ là trong tâm tưởng và những khát khao đêm ngày.

Tôi tự ru mình đi qua những chật hẹp nông sâu lòng người. Nụ cười tôi, nước mắt tôi, hiện tại, quá khứ và những ngày tháng rất xa ấy. Tôi đếm những giọt không tên tí tách rơi mỗi đêm, là những giọt buồn của một miền thinh không. Đêm giãy giụa, cào xé tôi trong câm lặng. Tôi òa vỡ những tủi hờn trong rấm rứt cơn mơ ướt gối. Nếu như ở vào một giây phút ấy, tôi không bắt gặp ánh mắt người. Thì ngàn sau tôi có còn đau...

Thanh xuân tôi trôi qua kẽ tay rồi ở yên trong mái tóc đã bao lần người vuốt ve, từng sợi buồn mỏng manh như khói. Tôi đếm nụ cười mình được đong bằng nỗi khờ dại đến mỏi mòn. Chỉ thấy đi qua mình những hư vô. Kỷ niệm chống chếnh, tôi chạm phía nào cũng chỉ thấy thương đau. Người rời xa tôi vào một chiều cuối năm đầy gió. Đông lạnh lẽo, mọi thứ đóng băng lại nơi tiềm thức và tôi để ánh mắt mình chạm vào những thân quen lần cuối, rồi vĩnh viễn rời bỏ những năm tháng tươi đẹp miên màu ký ức tôi và người đã từng chung. Đến cả hơi thở thì thầm xa vắng trong đêm, cũng tưởng như rất gần thôi, và tôi có thể đưa tay mình chạm vào, thật khẽ rồi bàng hoàng nhận ra, tất cả chỉ là những hư ảnh tôi ôm ấp trong tưởng tượng, và nỗi mơ hồ vẫn ở lại đâu đó trong tôi, góc này, và nơi phía khung cửa ngoài kia.

Là nỗi cô độc dài dằng dặc như những tháng năm vỡ.

Là tôi.

Là mưa.

Và xa...








Thứ Ba, 22 tháng 10, 2019

Vệt xước

Đêm dằng dặc buông.

Mùa trôi. Tình trôi.

Những con chữ cũng nát vụn. Khô khốc.

Cô cam tâm để những vệt xước như thế này, cứa vào đời mình những vết chằng chịt cơn đau, liệu có xứng đáng không khi nước mắt cũng đã cạn.

Cô nghe gió lùa ngoài khung cửa.

Hay gió từ phía lòng mình.

Là đêm thứ bao nhiêu?...





Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

Vụn

"Những cơn mưa về ngang thành phố
Nói một lời biệt ly
Tiễn chiếc lá khuya
Mùa rơi tàn úa…

Những cơn mưa về ngang thành phố
Ô cửa mở
Hiu hắt chờ
Mưa tựa tơ vò
Trôi trôi trong mưa một miền ký ức.

Những cơn mưa về ngang - và khóc
Nước mắt cạn rồi
Chỉ mưa rơi
Mây trôi
Tình trôi

Xót xa ơi - loang chân tường rêu rưng rưng bong bóng vỡ…
Những cơn mưa về ngang thành phố
Bài hát thật buồn
Chống chếnh cô đơn

Ngác ngơ câu hỏi:
- Sao mình không đến gần nhau hơn?
Chiếc ô buồn trong mưa sũng ướt
Một người bạc tóc…

Ngác ngơ…

Những cơn mưa còn biết nói lời ly biệt
Sao ta im lặng?
Trôi qua nhau im lặng
Nợ tình đầu đoản khúc ngày không nhau…"
(Đoản khúc ngày mưa - Lương Đình Khoa"

--------------------------

Có những ngày, ngôn từ tôi đi trốn. Tôi không thể viết, dẫu lòng cùng cực đớn đau. Tôi một mình, chỉ nghe lòng khô khốc. Những mảnh vụn rời rạc. Và ký ức là thứ duy nhất níu giữ tôi lại, với cuộc sống này, với tình yêu này...

Trời mưa. Lòng mưa. 

Đêm gõ cửa. Tôi một mình bó gối ngồi  bất động nhìn ra ngoài trời, những hạt mưa xiên ngang như nỗi buồn tôi chằng chịt. Ở phút giây này, khoảnh khắc này, tôi thấy cô độc. Những kể lể, thở than tôi có thể nói ra, cũng không làm vơi đi những nghẹn ứ trong lồng ngực. Tôi không biết, chỉ thấy tim mình đau, rất đau... Ngọn đèn đường bao mùa mưa rồi, vẫn vàng vọt và im lìm đến cũ kỹ như thế. Tôi nhớ tiếng còi tàu xa ngái mỗi đêm văng vẳng. Chở quá khứ của tôi đi đâu mất. Tôi điên cuồng tìm lại. Chỉ thấy bất lực. Tôi khóc, nước mắt mặn đắng và những tiếng nấc nghẹn mình tôi quẩn quanh trong thứ không gian chật hẹp. Tôi lạc lối...

Tôi nằm xuống. Quờ tay vơ lấy tấm chăn quấn chặt ngang ngực. Đôi mắt tôi không thể khép lại dẫu những mỏi mệt đang mơ hồ xiết chặt lấy tôi. Tôi nhìn chiếc đèn ngủ nơi góc bàn đang tỏa thứ ánh sáng tím hồng dìu dịu. Vỏ in hình cánh rừng đêm với vô số những tàng cây mênh mang. Nỗi cô đơn tôi len lỏi đâu đó, như những vệt xám mờ ảo. Tôi mơ về ký ức cũ, là những khát khao, những nỗi hy vọng như hằng hà sa số những điều ước đã thành hiện thực, tôi treo lên những nhành cây ấy. Giữ cho mình nguyên vẹn một khoảng trời. Ở đó là những tháng ngày vô ưu, tôi thiết tha sống cho mình, cho con, và cho một tình yêu tôi ngỡ sẽ theo mình đi hết những năm tháng nhọc nhằn này. Đâu hay, ở vào một khoảnh khắc nào đó, tôi kiệt sức. Và mọi thứ trôi tuột khỏi tôi, tôi không còn gì bám víu. Ký ức cũ như những mảng rêu phong thầm lặng, mà chỉ cần khẽ chạm bước, tôi trượt trơn ngã quỵ...

Những ngày trôi qua tôi đầy mỏi mệt. Cuộc sống như những mảng màu chồng chéo, gạch ngang dọc vào nỗi nhớ. Tôi muốn gào thét lên, trong tâm tưởng, nhưng chỉ thấy trong mình những rấm rứt, tức tưởi. Những ngây dại lòng tôi qua đi, đủ để hiểu rằng những tươi đẹp ấy đã lùi xa rất xa vào quá khứ. 
Nỗi đau tôi không còn nơi trú ngụ. Tôi không thể nói ra với ngay cả người ngỡ yêu thương mình nhất. Những lạ xa và cả một cuộc sống mới, đã đẩy tôi và người ra hai hướng không nhau. 

Tôi tìm lại mình. Tôi tìm lại người. Ở đâu...

Tôi lặng nhìn vào mấy tờ giấy photo, là tôi đã in ra quyển sổ bảo hiểm đã được chốt của người, quá trình suốt hơn 10 năm làm việc ở nơi cũ. Kỷ niệm cũ tràn về như thác lũ. Tôi khóc cho những xa xưa ấy chẳng còn có thể chạm tay vào. Những quen thuộc, gắn bó. Như chỉ mới đây thôi. Đàn bà sống bằng hoài niệm như tôi, ngỡ ở đời này đã được gặp tri nhân tri kỷ. Để đến khi trơ khấc lại một mình, bị ném văng lại cái nơi ngày xưa đã từng gượng dậy, mới hiểu được. Tôi đã đi lạc mất trong thứ gọi là tình yêu của chính mình. Cuộc sống của người còn cần nhiều hơn thế. Tôi cố gắng cưỡng cầu, và càng đi, càng nhận ra, tôi đã đánh mất chính mình tự lúc nào...

Cuộc sống này không thuộc về tôi nữa. Về phía người, và những gì người đang làm, đang từng ngày vun đắp, cũng không còn dành về phía tôi. Tôi níu lại cho mình những hạnh phúc bé con, gom nhặt mỗi ngày để lấp đầy những khoảng không đầy gió. Mà nghe những vỡ nửa được mất, lòng tôi từ khi nào, chỉ còn những chông chênh.

"Ta thôi không còn hỏi
Thấy tim mình mưa tuôn"

Tôi thấy mình kiệt quệ. Nếu chỉ vì sống cho người, phải đành lòng từ bỏ những tháng ngày tươi đẹp cũ, có đáng không trong suốt những ròng rã giữa những hành trình đầy thương tổn, tôi miên lòng mà ngủ quên đi trong những vô tình. Chỉ một mảnh xước xát thôi, cũng sợ làm đau người, chỉ một ánh mắt vời vợi sợ ngủ quên trong những tháng năm, tôi nhận về mình những nỗi đau, một mình gặm nhấm. Hạnh phúc chật hẹp, tôi co bên này, lạnh lẽo bên kia...

Những cơn mưa bất chợt tháng Sáu, dội vào lòng tôi một miền xưa cũ. Từ khi nào, tôi không còn nhớ nữa, là trái tim tôi đơn độc trong vô vàn thứ cảm xúc không tên. Tôi đành lòng buông tay người mà nghe hồn chống chếnh. Một mai này đây, ở một đoạn đời nào đó, biết có còn có thể gọi tên nhau trong nỗi nhớ...

Tôi trả lại về phía người tất cả, chỉ giữ lại cho riêng mình 4 năm yêu thương, là những ký ức cũ và những khoảng trời trong ngăn ngắt, những dịu dàng như lòng tôi ngoan hiền chỉ biết yêu người chẳng bao giờ tính toan. Mà đời thì nhọc nhằn quá đỗi...

"Chỉ mưa rơi
Mây trôi
Tình trôi..."






Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

Những dấu gạch ngang cuộc đời


"Những ngày làm bạn với mặt trời, tôi gom nắng đi bán, mong kiếm chút gì mua lại những cơn mưa..." - Người đi bán nắng
-----------------------------------------

Cho những dấu gạch ngang không bình yên...
                      -----
- Tôi đi qua cuộc sống đo bằng chiều dài tháng năm và độ sâu của những thương tổn chưa bao giờ lành lặn. Tôm của tôi giờ là một chàng trai 7 tuổi. Quãng đường đời dài dằng dặc những cô liêu tựa muôn trùng, tôi chưa bao giờ tiếc nuối vì dẫu có đánh đổi ngàn vạn lần kiếp này, tôi vẫn muốn được có hắn, sinh hắn ra trên đời lần nữa, và nuôi dạy hắn theo cách riêng mình. Trái tim người mẹ tôi biết rung động trước một thứ tình cảm là bản năng, và biết day dứt khi những câu hỏi về bố hắn ngày một nhiều, về niềm khát khao hiện lên từ ánh mắt trẻ con. Về những chịu đựng, những nén lặng tôi đọc được trong vô vàn lời nói dở dang. Về sự im lặng vô miên khi trong tôi không có lời giải đáp nào về một thứ tình yêu cha con, mà tôi ngỡ nếu là người, thì ai cũng sẽ có.

- Tôi đã từng lầm tưởng cách đây hơn 7 năm. Lầm tưởng rằng chỉ cần yêu thương vô điều kiện, thì những gì mình nhận được cũng sẽ nảy mầm những yêu thương. Chỉ đến khi va vấp vào ê chề, tôi thất bại ngay tại chính nơi mình từng vun đắp, tôi mới nhận ra bàn tay mình chưa bao giờ nắm lấy một bàn tay. Và đến bây giờ, sau hơn 7 năm đằng đẵng, tôi lại để mình lầm tưởng lần nữa. Trái tim tôi, dẫu có nguội lạnh những hận thù, thì khi nhìn vào ánh mắt người đàn ông bé nhỏ bên cạnh tôi, tôi vẫn mong mỏi cho trái tim mình thêm một cơ hội, là cho con tôi thêm một thứ tình cảm mà hắn khát thiếu. Nhưng những gì tôi nhận lại, chỉ là thêm rạc rời niềm tin về một con người, là bố của con tôi, khi hoàn toàn những gì Tôm nhận được, chỉ là những hời hợt, pha trộn méo mó về thứ yêu thương giả tạo, với mục đích duy nhất là níu kéo lại tôi, một người đàn bà, đã từng được bố của con tôi gọi là vợ.

- Tôi vẫn nghĩ mình sẽ chẳng sao đâu, khi chông chênh dội về thành một thói quen cuộc đời tôi đã qua bao năm tháng. Rong rêu đắp đổi, lòng tôi cũng như hố sâu, thả vào đó muôn trùng nỗi đau. Mòn vẹt đi rồi, nên lơ lửng, chẳng nơi bám, cứ thế mà va đập vào tôi những đêm gió trở. Cuộc sống của tôi bị đảo lộn một thời gian ngắn, để phôi pha lòng tôi lại đậm màu trở lại, rồi như vô tình, rơi vào một khoảng không gian im lìm, như chưa từng tồn tại. Tôm thôi không còn hỏi tôi những câu hỏi về bố, như một dấu chấm lửng ngang qua đời hắn. Để trong những dằn vặt của riêng mình, tôi đau đáu với muôn ngàn thương cảm. Tôi để hắn phải ước ao cái điều mà lẽ ra và mặc nhiên hắn phải được.

- Những ngày mẹ nằm viện. Là những ngày tôi nghe tim mình bão nổi. Mẹ khóc rưng rức khi nhập viện, chỉ một lý do duy nhất, rằng nếu như có mệnh hệ gì, mẹ sợ chẳng được gặp các con mình. Tôi giữ cho riêng mình câu hỏi, vì sao mẹ không nhắc đến bố ở thời khắc ấy. Và âm thầm nhận ra, đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, thì thứ tình cảm chẳng đổi dời ấy, vẫn luôn là thứ tình mẫu tử, mà chị em tôi ngay từ khi mỗi người đều có cho riêng mình một đứa con, cũng thấm vào tận cội rễ trái tim mình. Tôi học được ở mẹ sự bao dung, khi tận trong đau đớn, vẫn mỉm cười chẳng sao đâu. Là sự gắn kết vô bờ bến, khi mấy chị em tranh nhau nghỉ làm để ở bên chăm sóc mẹ, là nỗi nức nở òa lên của dì Hai qua điện thoại với tôi "Em sợ mẹ nếu bị như nào, em sống làm sao...". Là cái ôm chặt lấy mẹ của dì Út, khóc lặng lẽ "Con đây rồi, mẹ sẽ không sao đâu". Là bố tôi bận trông cháu chẳng kịp về trong ngày, vẫn nóng lòng gọi điện và hôm sau thì một mình đi xe máy về, dẫu chỉ để ngủ ở viện trông mẹ tôi duy nhất một đêm rồi lại đi. Là hai chàng con rể công việc bề bộn ở xa, vẫn thay nhau về thăm hỏi. Là Tôm bình thường giữ ví như thần giữ của, thấy bà ốm thì không suy nghĩ rút sạch tiền trong đó, ngượng nghịu bảo biếu bà... Là anh, với danh nghĩa bạn tôi, cũng chẳng ngại đường xa đến với mẹ tôi bằng những yêu thương...Để tôi đọc được trong mắt mẹ những ánh nước long lanh, ấm áp và nỗi cảm động vô bờ.  Là một tôi, giữ cho riêng mình đủ mạnh mẽ để đi qua bão giông, mà lòng chùng lại, khi nhìn cuộc sống bên cạnh mình bỗng dưng sao quá mong manh.

- Công việc tôi bước vào một ngã rẽ. Tôi đứng giữa sự lựa chọn tiếp tục ở lại, chấp nhận sự thay đổi không xứng đáng. Hay ra đi. Cái tôi đầy tự tôn gào thét. Sự buông bỏ như một liều thuốc phiện cuộn chặt lấy tôi trong không cùng. Tôi thấy mình vùng vẫy. Ý nghĩ về một sự đi thật xa để thay đổi thiêu đốt tôi. Thứ níu tôi lại, là anh. Tôi nghĩ đến mẹ. Tôi thấy ánh mắt mong chờ của Tôm. Hắn cần tôi ở bên và lo cho hắn hơn tất cả. Chưa lúc nào tôi thấy bế tắc như bây giờ. Kết quả của những cuộc phỏng vấn không như mong đợi. Tôi lại thấy mình kém cỏi và đầy rẫy những thất vọng. Tôi muốn nức nở trong lòng anh, mà lại thấy xa diệu vợi. Rốt cuộc, lại vẫn là mình tôi rấm rứt khóc giữa văn phòng vắng lặng buổi chiều buông. Cuộc gọi từ Sài Gòn như duyên nợ. Tôi thổn thức rồi òa lên. Tận trong sâu thẳm lòng mình, tôi không còn một chút rớt rơi hương tình cũ. Cái còn lại tôi giữ được, là một góc nào đó an ổn, thân quen, khi vẫn là câu nói nhẹ nhàng như gió: "Không sao đâu, rồi, sẽ không sao đâu...". Nỗi cô độc vây quanh, tôi để lỡ mấy cuộc gọi từ anh khi điện thoại để chế độ yên lặng rồi thả túi xách. Đâu đó trong lòng mình, có những khi tôi chỉ muốn đi thật nhanh về nhà, để mặc mọi thứ như thế, không onl, chẳng facebook, không viber, trốn chạy zalo, tắt chuông và vứt điện thoại vào xó, tôi vùi đầu vào trong căn phòng quen thuộc, gặm nhấm cho riêng mình một nỗi thương mình đến xót xa.

- Con đường đi làm về ngả nghiêng vào tối. Cánh đồng rười rượi màu lúa thẫm, tôi chạy xe thật chậm, nghe hun hút cô đơn. Âm thanh của gió xạc xào, vuốt ve tôi. Giờ này, anh đang làm gì, có biết tôi cần anh?

- Trái tim tôi đa đoan, xước xát, đôi khi tủi thân đến khổ sở chỉ vì một lý do mông lung. Như cái cách tôi không bắt mình làm quen được với sự thay đổi thói quen yêu thương đã từ lâu là một phần máu thịt của mình. Và cái ích kỷ đàn bà của tôi cũng đòi hỏi anh không được từ bỏ. Đôi khi chính bản thân tôi cũng không hiểu nổi. Tôi hờn ghen để giữ lửa cho tình yêu không nguội lạnh, hay để thỏa mãn cái tôi người đàn bà đang vùng vẫy trong tận sâu thẳm cõi con người mình.Cuộc sống vốn không là một đường thẳng. Mà tôi thì cố chấp và không chịu cong mình lại qua những ngã rẽ thuộc về phạm trù cảm xúc của riêng tôi. Để trái tim tôi gào thét, một nửa chỉ cần biết riêng yêu anh, đặt những thứ thuộc về cuộc đời anh bên ngoài khung cửa, để gió cuốn bay. Một nửa lại hoang mang, sợ hãi sự im lặng từ chính phía anh, là bóng tối phủ đen tất cả. Là những câu hỏi xoay vần trong điên dại, tôi nhìn thấy gì từ cuộc sống người tôi yêu thương. Và một nửa bên ấy. Hay chỉ là tôi cố diễn kịch với lòng mình, để khỏa lấp, để lừa dối chính tôi. Ở đời này, là người tình, thì không thể là bạn. Điều hiển nhiên này, sao có lúc tôi không hay?

- Tôi ma mị lòng mình trong tình yêu với anh bằng những mỹ từ mang tên duy nhất. Uống nỗi cô độc của mình mỗi đêm. Đếm những mảnh vụn và đo khoảng rỗng trong lòng mình. Rốt cuộc cũng chỉ để ru mình qua những trầy trụa tháng năm. Có những thứ thuộc về anh, tôi không thể nhìn thấy, chỉ có thể dùng trái tim mình để cảm nhận, Dẫu sự cảm nhận riêng tôi luôn ngả màu tối. Đàn bà như tôi, lấy nỗi cô đơn làm trang sức, và tự thấy mình đẹp hơn, như thể nếu thiếu nỗi đau, thì tôi chỉ còn là một cái xác vô hồn biết tồn tại.

- Những lúc tôi nhìn xuống hai bàn tay mình, gầy guộc những làn gân xanh. Vẫn thấy chống chếnh như người say chẳng tìm ra mình giữa muôn lối. Tôi đã từng nghĩ, sự lựa chọn nào, dẫu gai góc, khi nhỏ máu vẫn nở những đóa bình yên. Và nhận ra, an nhiên nào cũng phải ngàn năm đánh đổi. Bằng những mông lung, lắt lay tôi gom vào mình. Là một tôi, ôm một thứ tình không đoạn kết vào lòng, tự làm mình đau, tự liếm vết rách rồi tự đứng dậy đi qua khật khưỡng đời.

- Những cơn ho kéo dài khi từng đêm tôi triền miên không thể dỗ giấc. Tôi để mình phụ thuộc vào những viên giảm đau nhiều hơn. Dẫu lòng vẫn văng vẳng lời dặn dò dịu dàng như tự ngàn kiếp vẫn dành riêng tôi. Những giấc mơ dài, vụn vỡ, khiến tôi sợ hãi, thảng thốt giật mình giữa đêm. Và đối diện tôi vẫn là ánh đèn đường cô độc nhả ánh vàng vọt vào đời tôi như tự tiềm thức. Tôi thấy mình kiệt quệ. Tiếng tàu mỗi đêm xa ngái vọng về, chở đi khỏi đời tôi những muôn trùng không tên.

- Đời vẫn trôi. Những ngày tôi không bình yên. Là những ngày nhiều gió. Nỗi đau tôi không cũ. Tôi chỉ còn biết tìm lại mình trong điên cuồng những con chữ. Ở một góc tối trong lòng mình. Góc ấy không có anh.

Dẫu chỉ để sau này, khi tôi nhìn lại. Còn thấy mình trôi giữa vô vàn tháng năm...

---------------

Cảm ơn anh. Đã lưu lại những tháng ngày cũ giúp tôi. Để giữa những mảnh vỡ này, tôi còn có cho mình nguyên vẹn những cảm xúc. Dẫu chỉ là những nỗi đau...





Thứ Ba, 9 tháng 4, 2019

Những mảnh vụn tháng Ba


Tháng Ba đi qua. Nỗi buồn tôi ở lại...
--------------------------


Những khi lòng không yên. Tôi thèm đến lay lắt được về lại nơi ấy. Nơi quá khứ đã ngừng lại và những mảnh ký ức đang còn vương vãi đâu đó. Để hôm nay giữa những bề bộn này. Tôi. Đàn bà đã gần 40. Vẫn chưa biết đâu là bến neo đậu bình yên đời mình...

....................

Mưa đằng đẵng những giọt buồn trôi qua tôi. Những chiều tan làm về muộn, tôi thường để mình đi chậm lại. Thói quen chờ đèn đỏ dẫu còn vài giây nữa mới chuyển đèn vàng, chẳng biết từ bao giờ. Chỉ biết mỗi lúc như thế, tôi thường hay nghĩ về anh, về những khoảnh khắc đã đi qua, như tiếng cười vang đâu đó giữa những con đường HN nhộn nhịp vòng xe. Và cái ôm thật chặt. Tôi tưởng như trái tim mình nghẹn lại, cơ thể tôi bất giác cồn lên một nỗi nhớ, giống như cảm giác tôi được chạm vào vòng tay ấy. Thật gần. Thật rõ ràng.

Nỗi đau tôi chợt vỡ tung, tôi khóc òa như một đứa trẻ. Phố đông và ồn ã. Ai cũng bận rộn với  những mê mải riêng mình, chẳng ai nghe thấy tiếng tôi...

.....................

Con đường tôi đi làm về mỗi buổi chỉ toàn còi xe và khói bụi. Có những khoảnh khắc, tôi để những bề bộn đời thường lùi ra xa khỏi tâm trí mình. Tôi mường tượng về quá khứ. Ở một nơi tôi đã đi qua, và được sống một phần đời riêng mình. Tháng Ba của năm ấy. Những đóa hoa xoan bé xinh có còn tím lên màu thương nhớ, nơi triền sông hiền hòa chảy mê mải những dòng bình yên. Rặng hoa sử quân tử có còn nở đỏ rực quấn quýt nơi góc balcon tầng thượng. Khu vườn ấy, đầy nắng và gió, những bông tam giác mạch nhỏ xíu tím một góc vườn. Căn bếp còn vương mùi thức ăn. Căn phòng gỗ áp mái với những nhịp yêu đương. Tất cả tựa hồ như một bức tranh. Mờ ảo rồi tan loãng vào không khí.

Tôi thấy mình đưa tay với. Bất lực...

..................

Chuyến đi Huế như dự định của tôi và hắn bị hủy theo cái cách mà tôi cũng không nghĩ đến. Rằng niềm tin trong mẹ đã bị mất đi, bị bào mòn bởi những sợ hãi và lo lắng. Một phần nào đó trong con người tôi như là sự hiếu thắng, và muốn chứng tỏ mình. Một phần lắng xuống. Tôi ngồi lại một mình và nghĩ đến tất cả những gì đã qua. Mẹ cũng giống như tôi, hay như muôn ngàn người khác. Niềm tin nếu chỉ một lần bị mất đi, họ sẽ làm những gì để đối diện. Huống hồ mẹ tôi, hết lần này đến lần khác, tin ở tôi, hay nói đúng hơn là để tôi tự do với cuộc sống riêng mình. Hạnh phúc thì thoảng qua, còn khổ đau thất bại thì lại về ôm lấy bờ vai mẹ mà khóc. Những lúc đó, ai thương?

.................

Đôi lúc tôi thấy mình bỗng sợ những chuyến đi. Của cả tôi bên này và anh phía bên ấy. Tự dưng ước một cuộc sống cô độc một mình. Tôi thấy mình rơi vào cái cảm giác mà như thể, chỉ cần chạm tay vào cái miền quá khứ ấy thôi, là mọi thứ mà tôi đã và đang từng chút một cố gắng kìm nén, sắp xếp chúng vào một ngăn kéo trật tự, chẳng còn chút kẽ hở nào. Sẽ vì thế mà vỡ tan ra...

Cuộc sống nhọc nhằn hơn tôi tưởng. Tôi đã nghĩ mình mạnh mẽ lắm...

...............

Facebook đầy những hình ảnh tháng Ba. Mùa hoa bưởi trắng tinh khôi. Mùa hoa xoan tím dịu dàng, Mùa hoa gạo đỏ rực lửa. Mùa hoa sưa nhẹ nhàng trong mưa bay...

Tôi nhớ những mùa hoa đã trôi qua tôi. Giống như một cuộc sống mà nếu như bạn biết trước rằng ngày mai bạn sẽ chết, thì nhất định những tháng ngày hiện tại này, bạn sẽ phải sống đến kiệt cùng. Tình yêu của tôi cũng đã từng như thế. Cả tôi, và anh. Không ai mong một ngày nào đó, mỗi người sẽ phải sống một cuộc sống riêng biệt, như chưa từng có nhau. Ngay cả việc tương tác với anh ở cái thế giới thật thật ảo ảo này, tôi cũng không còn giữ được nữa. Tôi nhớ đến quay quắt cái avatar quen thuộc như ngày đầu tôi rón rén add, và còn từng tự hào rằng, thế nào anh cũng aply. Nhớ những trái tim anh thả tung bay trên tường nhà, những cmt yêu thương là cái cách anh cho cả thế giới của tôi biết rằng, anh yêu tôi.

 Thế nhưng dù muốn dù không, thì ở vào thời điểm này, tôi đang phải sống theo cách mình không hề mong muốn. Và tôi biết cả anh cũng vậy. Những tháng ngày có chung với nhau quá nhiều kỷ niệm và ký ức, đã in sâu và trở thành máu thịt của một phần đời đã qua, đến nỗi hiện tại giờ đây tôi còn không biết mình có đủ mạnh mẽ để thích nghi và chấp nhận một cuộc sống như bây giờ hay không...

Chỉ biết rằng. Trái tim tôi có một khoảng trống. Mỗi khi trở gió, nỗi đau lùa về. Khuất lấp...

................

Chiều đi làm về thấy mặt hắn bí xị, chưa kịp hỏi đã thấy hắn bắn như súng liên thanh về việc hôm nay ở trường hắn bị đổ oan lấy trộm tiền của bạn. Không những thế hắn còn lao vào đánh bạn, rồi đạp đổ cả xe của bạn để chứng minh sự trong sạch. Tôi không buồn vì việc đó. Vì tôi hiểu và hoàn toàn tin ở hắn. Tôi chỉ hơi bất ngờ với cách phản ứng của hắn. Và rồi khi thủ thỉ với hắn về việc, lẽ ra hắn có thể bình tĩnh hơn và xử lý một cách khác đi. Hắn sẽ nhận ra rằng, bất cứ việc nào cũng có cách giải quyết, chỉ là thái độ của mình đối với sự việc ấy ra sao, và điều đó quyết định kết quả. Nhưng cũng nhờ thế, tôi nhận ra rằng, bản thân tôi đôi khi trong một số chuyện, vẫn đối mặt bằng cảm xúc, nữa là hắn, chỉ là một chàng trai 9 tuổi to xác với tâm hồn rất đỗi ngây thơ. Và tôi yêu điều đó. Yêu sự tử tế và thiện lương nơi hắn, mà tôi biết khi sinh hắn ra, tôi hoàn toàn có thể tự hào về hắn và những yêu thương tôi gieo mầm vào cuộc sống của hai mẹ con.

-------------

Tháng Ba. Hoa xoan nở khắp nẻo. Tôi thèm đến cùng cực những phút giây yên bình. Được xách máy lang thang đâu đó, để ghi vào lòng ký ức mình hơi thở của cuộc sống đang dần trôi qua tôi. Mọi thứ vội vã. Khi tôi ngoảnh đầu lại, mùa xoan đã lùi vào đâu đó rất xa. Tôi hẫng hụt. Thấy trong lòng tay mình một vốc những vô thường...

------------

Anh bạn làm cùng Công ty cũ, đã lâu lắm rồi, nhắn tin cho tôi vào một đêm nhiều gió. Tôi nghe mưa ngoài khung cửa rơi rơi và cái thanh âm tí tách rất khẽ ấy khiến lòng tôi chông chênh đến vô bờ. Tôi hỏi anh ấy, Hà Nội giờ này cũng mưa? Và cái icon mỉm cười rất khẽ cũng đủ để tôi mường tượng ra được cái nhếch mép rất đỗi bất cần, mà ngày xưa khi còn làm chung, tôi thường nhìn thấy ở anh sau những làn khói thuốc mỗi khi tan ca. Anh ấy bảo. Nếu em là anh, em sẽ làm gì khi biết vợ mình ngoại tình? Tôi im lặng. Và trong một vài giây thôi, anh ấy bảo. Lạ rằng, anh không ghen. Chỉ nghe mơ hồ trống rỗng và cảm giác bất lực. Vì hai đứa con trai, và vì cái lòng tự tôn của một thằng đàn ông không cho phép anh thừa nhận với thiên hạ rằng, vợ anh không còn là của riêng anh nữa. Anh ấy nói. Anh quen rồi, đêm nào cũng thức một mình với bao thuốc, kiệt cùng là sự khô héo cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi bỗng dưng khóc một mình. Câu từ an ủi nào cũng thành thừa thãi. Tôi nghĩ đến anh. Và cái vòng luẩn quẩn cuộc đời của những người đàn ông như anh, như anh ấy. Và cả của tôi nữa. Những ngôn từ sáo rỗng mà tôi có thể nghĩ được trong lúc này là. Anh hãy nhìn vào hai đứa con trai của mình để mà sống. Chúng đẹp trai và đáng yêu rất giống anh. Rằng hãy về quê đi, Hà Giang đẹp và bình yên lắm, mẹ anh cũng già rồi, bác sẽ bất ngờ và hạnh phúc lắm, nếu anh đưa con về chơi dù chỉ một vài ngày. Bạt ngàn mây núi và mái nhà đơn sơ đang chờ. Bình yên dẫu ngắn ngủi, và cảm giác nương nhờ cõi tạm, ít ra cũng sẽ khiến anh cảm thấy còn muốn tin vào một thứ gì đó ở cuộc sống này.

Đôi khi tôi cay đắng nghĩ. Mình là chỗ dựa dịu nhẹ cho những góc khuất của người khác. Còn nỗi đau của riêng mình. Ai hay?

-------------

Tháng Ba với tôi đầy những nỗi buồn. Tôi dần quen với nỗi cô độc và sự giằng xé từ sâu trong tâm tưởng mình. Đến nỗi đôi khi tôi nghĩ, rằng nếu như tôi, người đàn bà bình thường mà không mang trong mình một nỗi đau nào đó, thì sẽ rất tầm thường. Vô vị đến nhạt nhẽo. Và những giấc mộng hằng đêm ấy với vô số mảnh vụn cứa vào ký ức tôi những vệt xước. Tôi thấy ngực trái mình buốt nhói và mơ hồ mọi thứ đang rời bỏ tôi.

Như anh...

-------------

Những ngày này, tôi cần nói nhiều hơn, lải nhải hay thủ thỉ gì đó, với ai cũng được, vì tôi cần cảm giác những thứ đang đè nặng trong tôi sẽ tan biến đi hết, theo một cách nào đó. Hoặc đơn giản, chỉ cần nghe họ nói thôi, họ chia sẻ về những nỗi đau của họ. Và tôi sẽ thấy rằng, ở đời này, ở ngay xung quanh tôi thôi, vẫn còn vô vàn những mảnh vụn.

Để tôi gom nhặt lại.

Dẫu đến cuối, vẫn chỉ là mình tôi cô độc với những con chữ...

---------------

Tôi và anh ít nói chuyện với nhau hơn. Cuộc sống của anh dần trở nên xa lạ với tôi, ở một góc nào đó. Tôi thấy mình buông rơi những cảm giác và cả những ước vọng ra xa khỏi đời mình. Quá khứ quá đỗi thân quen. Và tôi yêu anh của những ngày xưa ấy.

Cuộc sống mới bộn bề, công việc mới, những tin nhắn, những cuộc điện thoại. Thậm chí cả những chuyến đi chơi của anh, những riêng chung, được mất. Những thói quen, và cuộc sống hiện tại của tôi bị đảo lộn và thay đổi tất cả. Tôi mỗi khi nghĩ về vẫn khóc nhưng không còn nghe tim mình đau nhiều, chỉ thấy trống rỗng và đôi khi tôi mơ hồ sợ, rằng mình sẽ bước ra khỏi những tháng ngày này và ký ức cũ.

Tôi nghĩ nhiều hơn đến một cuộc sống mới. Một cuộc sống không có anh, và những điều dang dở mà tôi sẽ tự mình làm, cho mình, cho con.

Mà những yêu thương nhỏ bé, từng ngày một, tôi biết anh vẫn đang cố gắng làm từng chút một cho tôi, vì tôi, vì con, vì tình yêu đã có giữa ba chúng tôi. Khiến lòng tôi chùng lại.

Ranh giới giữa yêu và thương, giữa níu và buông. Sao quá đỗi mong manh...

--------------

Balcon tầng ba xa lạ. Mẹ đã đập đi và cho thợ đến tôn tạo lại. Rộng rãi hơn, thoáng mát hơn, chỗ phơi đồ nhiều lên, và những chậu hoa kỷ niệm đã không còn nữa. Tôi không trách được ai cả, chỉ đau lòng nhìn tất cả đang từng ngày rời bỏ tôi, theo cái cách mà tôi không hề muốn.

Rặng hoa đậu biếc anh mang hạt về cho tôi gieo, biết bao lần anh tỉ mẩn hái rồi pha trà tím cho tôi uống. Chậu cây ngót Nhật hai đứa từng hái trộm ven đường đã qua mấy mùa nắng mưa, vẫn cần mẫn nở những bông tím biếc. Chậu hoa bóng nước, trong lần đèo tôi về thăm lại con đường kỷ niệm, anh đã cùng tôi mang về trồng, cả cây hoa gì màu tím mùi hăng nồng...

Nơi này, biết bao lần anh cùng lên tầng phơi đồ với tôi, ríu rít những câu chuyện kể không đầu cuối. Cả những đêm thênh thang trở muộn, một mình tôi ngồi khóc vì nhớ anh. Giờ mỗi khi lên đó, tôi thất thần như kẻ vô hồn. Tôi bị mất đi nhiều thứ quá. Hay tại bởi những thứ đó chưa bao giờ thuộc về tôi?

Ký ức như vừa mới đây thôi mà tôi vĩnh viễn không thể nào chạm tay được nữa.

--------------

Lớp tập aerobic của tôi khá đông. Mùa đông các chị già nghỉ tập vì lười, tôi cũng không ngoại lệ. Mấy hôm nay nắng ấm lên, lớp đông đúc trở lại. Một chị già sau vài tháng trời nghỉ vì dỗi tranh chỗ đứng với người khác, nay bỗng tái xuất giang hồ và tranh chỗ của tôi. Tôi chẳng nói gì, lẳng lặng vác thảm của mình tìm chỗ đứng khác. Phía trên tôi là một chị già nữa, cũng ghê gớm và luôn tranh phần hơn thua. Cứ thỉnh thoảng lại cãi nhau chí chóe, thậm chí văng bậy và nhìn nhau bằng những ánh mắt hằn học rồi cau có. Tôi thấy họ thật xấu xí, theo cả đúng nghĩa bóng lần nghĩa đen. Tôi tự hỏi, giành được chỗ đứng đẹp thì cơ thể họ có đẹp lên được hơn không?

Đàn bà hay bị mắc vào hai thứ sai lầm ngu ngốc. Là ảo tưởng sức mạnh và nhầm lẫn giá trị.

Tôi chẳng mấy bận tâm đến những thứ phù phiếm đó. Tôi chỉ biết, tôi thích những phút giây tập thật sự thư giãn và khỏe mạnh ấy, và tôi yêu cơ thể mình, yêu từng đường nét vẫn còn vương thanh xuân này. Tất cả là để dành cho anh. Và dù đứng ở chỗ nào thì tôi vẫn thấy tràn đầy sự tự tin cũng như tôi biết. Một trái tim càng ít chứa đựng những sân si, thì càng dễ tìm thấy sự bình yên.

--------------

Anh về ăn cơm với mẹ con tôi. Dẫu chỉ ở nhà hàng và gọi những món ăn được người khác nấu, thì tôi cũng biết ơn vô cùng những phút giây hiếm hoi ấy. Tôm háo hức từ tối, hắn đi ra đi vào vẻ rất sốt ruột, hỏi liến thoắng biết bao câu hỏi. Tôi đọc được sự khát khao và mong ngóng trong mắt hắn. Và khi nhìn anh ôm hắn, tôi nghe tim mình mềm lại. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, đã quen thuộc với mẹ con tôi từ bao năm nay. Đến khi dứt khỏi, tôi biết, cả tôi và hắn đều hụt hẫng và phải làm quen lại với cuộc sống như trước đây chưa từng có anh. Mọi thứ khó khăn hơn tôi tưởng.

Bó loa kèn tháng Ba đến sớm, anh mang về cho tôi, như cái cách dịu dàng đã từng. Tôi muốn bật khóc, giá như có thể ở yên mãi vùi sâu mình vào những ngày tháng cũ...

---------------

Những rặng xoan mùa này đã xanh mướt lá. Tôi đi đường và vẫn hay tự mường tượng sắc tím trôi qua đời mình và ở lại. Có những vạt lục bình nhàn nhạt lờ lững trôi bờ ao ven đường. Bất cứ phút giây nào, tôi cũng nhớ anh. Nhớ những kỷ niệm cũ đã từng chung, những tháng ngày ngỡ trôi vào miền rêu phong nào đó rất xa.

---------------

Sinh nhật anh, như bao năm nay, tôi chẳng thể nào có anh trọn vẹn. Những dự định, những điều ấp ủ, mãi đành dang dở. Tôi thương cuộc tình mình, như mưa một chiều đông. Nên cứ dang tay ôm lấy những yêu thương đang hiện hữu ở khoảnh khắc này, như sợ chỉ cần một chút thôi, tất cả sẽ tan biến vào hư vô.

--------------

Những ngày anh trọn vẹn phía ấy, ở một nơi xa nào đó, không tôi. Là những ngày tôi một mình. Lặng lẽ. Gặm nhấm. Nỗi đau âm ỉ, rấm rứt tựa hồ như muôn ngàn mũi kim gẩy từng chút một vào trái tim tôi vốn đã rách cạn. Có lúc lại bùng lên dữ dội. Tôi gào khóc một mình, nơi góc phòng quen thuộc. Con đường đi làm mỗi buổi, những lúc lòng bão giông, tôi lại thổn thức khóc giữa phố đông, con phố chờ đèn đỏ trở nên dài dằng dặc. Những đêm im gió, tôi nghe tiếng còi tàu vọng về xa ngái, ngay phía trái nhà, chở nỗi buồn tôi đi xa mãi...

Tôi xòe bàn tay năm ngón gầy hao, đếm những tàn dư đi qua đời mình.

Tôi nhớ đến thiết tha giọng nói trầm ấm của anh. Những câu chuyện không đầu cuối. Và những bài tình ca dành cho riêng tôi...

-------------

Thạch thảo của những nỗi nhớ, những niềm đau vẫn tím đến nao lòng. Khi tôi nghĩ rằng trái tim mình có thể nguôi những nỗi thổn thức và vòng tay anh đầy bao dung vẫn trở về tìm tôi như bao lần. Thì mọi thứ lại vỡ ra hàng trăm ngàn mảnh. Cuộc sống mới của anh, của tôi, và những ký ức cũ đã mờ phai. Tôi cố cách nào cũng không thể lôi mình ra khỏi quá khứ tươi đẹp ấy và những nuối tiếc. Tôi thấy lòng mình đang dần chết đi.

Cuộc sống này, nếu như đánh đổi cả thanh xuân dằng dặc những khổ đau, chỉ để lấy 4 năm kiệt cùng yêu đương như đã từng. Liệu tôi, và cả anh có cam tâm mà dằn lòng chấp nhận. Hoặc bởi chẳng thể làm gì, đành bất lực nhìn mọi thứ cuốn đi, cuốn cả những đam mê vỡ nửa. Tôi đôi khi không biết giờ đây mình sống vì điều gì, có ý nghĩa gì. Chỉ mơ hồ nghe lòng khô khốc, mọi thứ trống rỗng.

-------------

Tôi đọc sách nhiều hơn. Những tối một mình. Cuộc sống của tôi có gọi là bình yên? Hay chính tôi đang chết dần trong cái thế giới riêng mình. Cô độc và đầy tủi hờn.

Tôi nhớ cuốn "Người trộm bóng" đã từng đọc. Câu chuyện kể về một anh chàng có khả năng bắt bóng của những người khác. Tất cả đều có thể rời bỏ ta, chỉ những chiếc bóng là không bao giờ. Và nếu như ai cũng có thể nói dối, thì chiếc bóng của mỗi người là tấm gương chân thực nhất về những nỗi đau sâu kín, về những kỷ niệm đã từng, những dấu yêu, những chặng đường đã đi qua, chồng chất nỗi khổ.

Để rồi đến cuối, sau bao nhiêu mất mát và những trải nghiệm cuộc đời, cuối cùng, anh chàng ấy cũng đã giải mã được chiếc bóng của chính mình. Cách để từ bỏ nỗi đau, hóa ra không phải gồng mình để im lặng, hay cố gắng quên đi như nó chưa từng tồn tại. Mà là dám đối diện, dám nhìn thật sâu vào góc khuất ấy, đi qua những năm tháng thơ ấu nhọc nhằn, sau những chờ đợi, sẽ luôn có một người hiểu được, nỗi đau là gì, để sau đó chỉ còn lại một tình yêu...

-----------------

Những mảnh vụn, những vệt xước. tôi viết những con chữ nhỏ bé, làm cứu cánh cho cuộc đời mình. Để một mai này kia, nếu như tôi có ở vào tầng không nào đó của những chênh vênh. Sẽ còn có cái níu tôi lại.

Dẫu chỉ để chật vật mà sống tiếp. Cho trọn kiếp người mỏi mệt...







Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Tìm lại cơn mơ


"Như có người mua hoa bằng tay này rồi tặng tay kia. Như có người đứng giữa núi kêu lên để nghe tiếng mình vọng lại. Như có người lang thang ngoài vườn vắng để thủ thỉ những bí mật riêng mình, những nỗi đau mà nếu ôm kín trong lòng. Sẽ vỡ tan ra..."
                                                             -----------------------------------


Tôi một mình đi tìm lại những cơn mơ.

Những đêm dài, thấy mình thua cuộc trong trò chơi đuổi bắt. Của ái tình...

Ngày tháng trượt qua tôi. Nỗi đau ở lại tôi. Như một giấc mơ tôi tự ru mình những đêm thảng thốt. Là cái cảm giác chống chếnh như người gặp cơn say. Mà hẫng hụt chẳng ai vỗ về...

Những con chữ rơi vụn đi mất. Tôi chắp nối những mảnh rời rạc của kỷ niệm, rồi ôm đằng đẵng bao tháng ngày. Nghe cơ thể mình cựa quậy một nỗi đau đang cào xé, từng chút một, dứt tôi ra khỏi những tươi đẹp ấy. Tôi thấy mình rơi vào một khoảng không nào đó, nhịp thở như đứt đoạn, đôi khi tôi thấy sự sống tuột ra khỏi mình, rồi lại lay lắt bám víu. Tôi nghe đời ngoài kia đang trôi...

Đôi môi tôi khô khốc . Thèm đến cháy lòng một nụ hôn ướt, thật mềm. Đủ để khép mắt lại mà vĩnh viễn quên đi những tháng năm dài nhọc nhằn này. Ô cửa sổ tôi những đêm đầy gió, tấm rèm tím buông nhẹ một nỗi thân quen. Nhắm mắt tôi cũng có thể nghe thấy thanh âm của những mảnh vỡ ký ức đang cứa xước vào đêm thênh thang. 

Tôi đánh rơi tình yêu của mình. Vào gió. Vào trong những hư vô và tàn dư còn lại của một buổi chiều ấy. Là duyên nợ, hay những dở dang. Là trái tim tôi ngập tràn kiêu hãnh, đến khô đắng từ một ánh nhìn. Nước mắt tôi giấu vào tận cùng của những cơn đau, chỉ nghe thấy lòng mình xa lạ. Cơn giông năm ấy, như trượt qua tôi. Cái nắm tay ngỡ ngàn đời bình yên, giờ nhạt nhòa như mưa sa...

Cơn mơ tôi, là một vùng trời yên lành, tôi trú ngụ những tháng năm rất cũ, và rất xa ấy, để tình yêu tôi đơm mầm những hạnh phúc, nơi một mái nhà, góc bếp thân quen, và căn phòng nhỏ, chứa đựng những lộn xộn, tím ngắt đến hoang hoải. Những đêm dài cắn môi đến bật khóc, tôi ngỡ như hơi thở thân quen đâu đó đang tìm về, vương quanh mái tóc tôi, trên vùng cổ mềm, đôi bờ vai mỏng, và thì thầm với tôi những lời tình tự, như ngàn kiếp, tôi riêng dành. Để mãi mãi, khi những kỷ niệm đã lùi xa vào một góc đời nào đó. Thì tôi vẫn nằm đây, ôm trọn một mối tình, giữ cho riêng tôi và những gì đẹp đẽ nhất, an nhiên đi qua đời mình. 

Mùa bên ngoài vẫn trôi. Gió vẫn thổi và những tán cây bàng mùa này đã ngả sang màu tím đỏ. Tôi yêu những lặng buồn, trơ khấc của từng tàng cây mỗi khi mùa sang. Những khi ấy, tôi thường mường tượng ra màu mắt người, trầm buồn như những tháng năm đầy cô đơn. Gần đấy, mà như xa đến diệu vợi. Khung cửa sổ tôi khép vĩnh viễn. Để mỗi mùa trút lá, lòng tôi liệu có thôi không còn đau đáu những mảnh vỡ loang màu kỷ niệm. Và những cơn mơ, có thôi không còn dày vò tôi tội nghiệp, thấy lòng mình trống rỗng, như người bước hụt vào đêm. Ánh đèn vàng ấy, ở bất cứ nơi nào, có hiu hắt đứng trong mưa bay mà nhớ, đã từng có một bàn tay, nắm lấy một bàn tay, hứa sẽ dành riêng, chẳng đổi dời...

Và phố.

Có lẽ ngàn năm vẫn thế. Vẫn trôi trong từng dòng chảy bề bộn ngoài kia. Có lần nào đó, phố chợt giật mình, trong lòng phố đã vắng đi hai người, đã từng cười đùa hét vang giữa thênh thang câu nói yêu thương, để những mái đầu ngoảnh lại nhìn ngơ ngác, hay mỉm cười, nhìn vòng tay ôm xiết chặt, rồi cuốn đi những mê mải, mãi về đâu... Những con ngõ nhỏ, người bảo, cứ đi rồi sẽ có lối ra. Vậy mà tôi loay hoay cả đời, chẳng ra khỏi vũng nhớ con con của riêng mình. 

Và thạch thảo. 

Là nợ duyên như tự kiếp nào, một mai này không tôi, có còn hoải hoang một màu tím đến nao lòng. Những gánh hàng hoa rong khắp phố, chở màu tím của tôi, đi mãi về đâu...

Và tôi

Tôi một mình, đếm những giọt tàn tro rơi lại nơi phía không nhau. Nếu như biết trước sẽ có lúc vĩnh viễn tay mình tự nắm lấy tay. Nếu như biết trước sẽ có lúc, yêu thương này người đoạn đành mang dành cho người khác, thì liệu những năm tháng thanh xuân ấy, có được lấp đầy những hẫng hụt, hay để một ngày nào đó, còn lại tôi, với những cơn gió nghịch mùa, tỉ mẩn ngồi ôm kỷ niệm, mà chắp nối, mà đau...

Lời hứa nào, như mây bay. Tôi vẫn miên lòng mà ôm lấy, sợ buông ra rồi, mình còn lại gì ngoài những vỡ nửa được mất. Tôi chẳng nỡ xóa nhòa. Một mai này về đâu, đến cả nỗi đau, tôi cũng nghèo túng, những con chữ biết đâu sẽ cạn kiệt. Lòng tôi liệu có còn nghe được tiếng thì thầm của gió, của một nỗi nhớ rất xa, một nỗi quen thuộc. Và một mùi hương xưa cũ đã từng ở lại trong tôi. Như thế. 

Tôi một mình đi tìm lại những cơn mơ...

Ở cuối giấc mơ ấy, cuối con đường ấy, là một điều gì đó đang đợi chờ, dẫu chỉ là hư vô. 

Nhưng chỉ có thể tỉnh thức, tôi mới để mình thoát khỏi những cơn mơ. 

Và chỉ khi bước chân tôi dừng lại, con đường ấy mới vĩnh viễn khép lại.

Những tháng ngày này, hay mãi trở về sau, ở nơi phía cuối ấy, có còn hay không.

Một bàn tay.

Giữ cho tôi đừng tan biến...








Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

Gió cứ thổi bên bờ chia xa



Những ngày gió nổi...

Cô nghe gió thốc phía hiên nhà, nơi có bức tường rêu trầm mặc năm tháng, đứng im lìm bên cạnh cuộc đời cô. Và cứ thế, nghe những câu chuyện tình, những nỗi khổ, về một tình yêu thánh thiện và vô vàn đâu đó ở đời này. Những mảnh vụn nối tiếp nhau, về sự dang dở và chia ly. Về nỗi nhớ và những gì tưởng như đã xa lắm.


Bỗng trở về. 

Như đêm nay...

Giọng nói anh màu trầm, mang gam màu giống bức tường rêu phía trước nhà cô. Mà ngày trước khi mới quen, ngày nào cô cũng bắt anh gọi điện. Đôi khi là hát cho cô nghe những bài tình ca ngắn ngủi, không đầu cuối. "Một chiều trên đồi, anh làm thơ, cỏ biết tương tư, vàng úa...". Rồi tự dưng lạc nhịp đâu đó, anh cười phá lên. Cô ngơ ngẩn ghi tạc vào tim mình những ký ức màu xanh dịu dàng, như tiếng cười ấy. Như giọng nói ấy. Ngỡ đã từng quên.

Và những tin nhắn dài mỗi đêm, ru ngoan những nỗi thổn thức vò xé hai trái tim cách xa nhau cả ngàn cây số. Anh vẫn thế, chẳng nhắn có dấu bao giờ. Cô hay tìm cách trêu anh. Cứ mỗi lần bắt được tin nhắn nào đó không dấu, cô xuyên tạc, rồi ra vẻ ngây thơ vô số tội, hỏi lại anh rồi chỉ chờ có thế, cô cười vang, tiếng cười vắt trong như pha lê mà anh bảo, cả đời này, anh chẳng thế nào mang nó ra khỏi trái tim mình được. 

Ký ức cũ ùa về trong cô chỉ có thế. Những nỗi đau cô đã chôn vùi và phủ bụi trong góc sâu nào đó. Thản nhiên đến nỗi đôi khi cô còn mơ hồ, rằng anh đã từng đi qua cuộc đời cô, đơn giản đến nhói lòng như thế. Anh mang tiếng cười của cô rời xa mãi, mang cả một tình yêu, những chất chứa hoài niệm, rồi đành lòng nhạt phai. 

Gió thốc giữa đêm, để lại vào lòng cô một khoảng trống lạnh lẽo.

Những tin nhắn từ phía kỷ niệm, là thật, lại như mơ hồ. Vẫn những con chữ không dấu ấy, vẫn những ký tự ngày xa ấy. Cô nghe lòng mình khô khốc. Im lặng. Cô ném vào đêm những mênh mang, mênh mang...

"Chỉ xin em một điều thôi. Là đừng bao giờ thay hình đại diện Facebook. Anh muốn ngắm mãi hình ảnh ngày cũ, là em, là tím, là Vi... "

Cô nhấn phím del, xóa hết những tin nhắn mà ngỡ một trời kỷ niệm. Chỉ lưu lại đoạn tin không dấu sau cùng này.

Hình ảnh avar ấy, là cô, là váy tím dịu dàng, là mái tóc đen thả ngang vai, là ánh mắt hồn nhiên chưa từng chất chứa nỗi đau, là nụ cười hiền như gió, là thạch thảo ngàn đời duyên nợ. 

Nhưng là với cô. Và dành cho duy nhất một người.

Không phải là anh...







Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

Khép mắt lại đi em. Cho nỗi đau ngoan ngủ...


"Giá mà lúc mình đau như dao cắt
Có ai đó chợt nói nhớ mong mình
Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu
Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa..."
-------------------

Tôi lỡ tay chạm vào miền đau cũ. Một tối đầy mưa giăng. Nghe lòng mình vỡ òa những nức nở...

Tôi tìm lại mình ở đâu, trong những tháng năm này, trong vết thương này, ngỡ ngủ yên phai dấu rồi trở về day dứt. Tôi tìm bình yên ở đâu, trong mùa gió này, trong trái tim xước xát này, ngỡ những mảnh ghép vỡ nửa ngày xưa, người đã dùng cả nửa cuộc đời tiếp theo để mà ghép nhặt từng mảnh, trọn vẹn. Cho tôi. Để rồi khi mây trên đầu vẫn trôi, khi nước dưới chân kia vẫn chảy, thì những mảnh ghép ấy vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh găm vào ký ức tôi muôn vàn những nỗi đau, tôi một mình ghép mãi, chẳng tròn. Yêu thương nghiêng phía này, chống chếnh phía bên kia.

Những đêm trở muộn, là gió ru giấc mơ tôi qua những tàng cây đang chuyển mình màu sẫm. Tôi nghe hơi thở mình buốt lạnh. Thèm một ánh mắt chất chứa riêng dành. Những tàng cây qua bao năm tháng nhọc nhằn, cứ mỗi độ đông về, tôi vẫn nghe rì rào gió hát đến thiết tha, vuốt ve nỗi cô đơn những đêm dằng dặc. Tôi đánh rơi tuổi trẻ, đánh rơi mất mình vào những đêm mênh mang, vô tận. Qua ô cửa sổ, qua song sắt, ngoài kia là những nỗi cô độc của tôi đi hoang lơ lửng không bến đậu. Kỷ niệm tôi rơi vãi đâu đó, hay ở trên những nhánh cây màu tối sẫm kia, đâu là niềm vui, đâu là nỗi buồn. Nụ cười tôi và những giọt nước mắt... Tôi thấy mình với tay ra khoảng không ấy, chỉ thấy trống hụt, tôi nghe hơi thở mình ngắn lại, như nỗi đau ngày cũ trở về, xiết chặt lấy tôi, rồi mơ hồ cả cơ thể tôi rơi xuống những miên man, miên man...

Tôi quay ngược lòng mình, mơ về quá khứ, về những tháng ngày tươi đẹp tôi từng chắt chiu cho mình. Ôm ấp những con chữ làm cứu cánh cho đời mình. Tôi có gì đâu ngoài những cảm xúc, ngỡ ngàn vạn năm dẫu có đau đớn, chỉ để đổi lấy một chút tình tri kỷ trong thoáng giây, cũng cam tâm mà thương trong tột cùng mê mải. Nào hay tim mình nhỏ bé quá, dốc cạn tin yêu đi rồi, tôi chẳng còn lại gì cho mình, ngoài chút gió sương sa.

Những đêm nằm úp mặt vào gió, lại thấy những mảng ký ức màu tàn tro loang lổ, thốc vào lòng từng đợt miên du. Nếu được lựa chọn lại. Liệu tôi có khép mắt lại mà ru mình ngủ quên trước những hình ảnh ấy, vòng tay ấp ôm, nụ cười, và ánh mắt ấy, những con chữ ấy, những lời nói nhớ thương ấy, những khoảnh khắc yêu đương ấy, những con đường hai mùa mưa nắng, những góc quán quen, và vô vàn những phút giây, tôi đã ngỡ chỉ mình tôi, chỉ cho mình tôi... Đâu hay kỷ niệm được mang chia sớt, tôi thành kẻ nghèo túng đến tội nghiệp. Tôi thấy mình đứng chơ vơ ở một góc đời, nhìn vào đó và ghi tạc trong ký ức mình những nỗi đau, mà đi qua cả ngàn kiếp, nước mắt vĩnh viễn không bao giờ được hong khô.


Tôi tự huyễn hoặc mình, đẵng đẵng bao năm. Vẫn là tôi tự ru mình, qua ô cửa sổ ấy, nơi có những tàng cây và ngọn đèn đường cô độc làm bạn. Tôi đã từng cất câu chuyện đời mình ở đó, trong những đêm vô tận, và gió vuốt ve tôi, mang câu chuyện của tôi giấu vào những nhánh cây, để mỗi một lần mưa về ngang đây, là mỗi lần câu chuyện tôi đầy lên. Tôi nghe tiếng rì rào của mưa, làm ướt nhèm ánh đèn vàng vọt, lẫn vào những chiếc lá đang oằn mình vỡ nát dưới chân, lách tách, ẩm ướt, từng thanh âm chậm chạp, đến nỗi tôi tưởng như có thể nắm lấy trong đôi bàn tay mình rồi chợt tan biến đi trong lòng hư vô...


Đêm nay...

Như ngàn vạn đêm khác.

Tôi đánh rơi mình...

Ở đâu?







Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

Ừ thôi...

Tôi cất cuộc tình mình vào quá khứ. Cất những tàn tro nỗi đau nơi tận sâu ký ức mình. 
Nào hay một chiều gió trở, tàn tro vương vãi, bay về đâu, về đâu...
-------------------------------


Mơ hồ tôi. Mơ hồ đời. 

Tôi một mình.

Khật khưỡng trong cơn say ảo tưởng đến vạn năm.

Xếp những mảnh ký ức rời rạc.

Xếp những con chữ rời rạc.

Xếp lại lòng mình rời rạc.

Chỉ để tìm nơi cho nỗi an yên mình nương náu. Mà loay hoay bất lực trong nỗi đau đến tận cùng nhức nhối. 

Tôi đi đâu để có thể quăng mình ra khỏi kỷ niệm, rơi vãi quanh đời. 

Những đớn đau, những gào thét. Tôi cuộn chặt mình lại trong muôn vàn nỗi mông lung bủa vây.

Những rấm rứt triền miên theo nhau về dày vò những cơn mơ loang lổ đến tội nghiệp...

Tôi nghe tim mình tứa máu.

Ừ thôi, ngoan đi, được không?

Tôi ngoan đi.

Ngoan trước nỗi nhớ này.

Ngoan trước nỗi đau này.

Ừ thôi...

Tôi trả người về.

Về lại nơi miền xưa ấy.

Không tôi...

Một mai này.

Kỷ niệm nhắc nhớ

Vẫn biết rằng, ở một đoạn đời này

Tôi đã từng có một cuộc tình này

Đã từng.

Cho riêng tôi.

Chỉ riêng tôi...

An yên đi,

Được không?..







Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Người đâu?...Tình đâu?...


"Giá của một cái nắm tay khi về già, là bao nhiêu bão giông của tuổi trẻ..."

----------------------------------

Những ngày cuối tháng Chín...

Tôi đi qua những lọn nắng xiên nghiêng một vùng trời, qua vùng ký ức trải dài nơi phía cuối, xa rất xa, qua cả nỗi cô độc đang ngự trị nơi đáy mắt. Một nỗi đau nào đó, chẳng còn cào xé, dữ dội và cứa nát tôi trong những hoang hoải hiện về. Chỉ thấy đau đáu một trời trống rỗng. Lặng im, gặm nhấm tôi trong những vô hồn đến bất động.

Giấc mơ nào mang màu bình yên, trả tôi về lại những tháng năm ấy. Như trái tim tôi vẹn nguyên hình bóng người, vẹn nguyên cả những nỗi đau mà đằng đẵng bao đêm dài rấm rứt, tôi nghe lòng mình vỡ nửa. 

Tình tôi. Là những vạt kỷ niệm vụn vỡ, tôi tỉ mẩn chắp nối cho riêng mình. Là những khép mắt chờ đợi nỗi tội nghiệp trong mình được vuốt ve rồi ngủ yên qua bao mùa gió trở. Là những dằn lòng nhớ quên chỉ để đổi lấy nỗi an nhiên mà tôi ngỡ đã từng chạm vào. 

Tình tôi. Là những giọt nắng vàng, đậu lại nơi miền đau ấy, rồi tan đi, tan đi. Tôi xòe tay năm ngón hao gầy, chẳng giữ lại nổi cho mình dù chỉ một chút mong manh.

Những ngày một mình. Tôi thường để gió làm bay dòng tóc, để nắng buông từng giọt buồn, đôi khi là tôi, tự mình nghịch ngợm những vạt mềm đen óng thả dưới vai gầy. Cảm giác khát nhớ, là bình yên, dịu dàng đến nỗi tưởng như nhắm mắt thôi cũng có thể cảm nhận được đôi bàn tay ấy, với những đường  gân xanh, đôi vết chai sần thô ráp. Mà nhẹ như cả ngàn thu, trôi trên suối tóc tôi, ở trong tôi, trong tiềm thức. Dìu tôi đi qua nắng mưa.

Bàn tay ấy là nơi chốn bình yên duy nhất mái tóc tôi đón nhận, ru tôi nằm yên, ngủ quên những trầm luân cuộc đời...

Bàn tay ấy, đã từng nắm lấy bàn tay tôi, dịu dàng dìu tôi qua những con phố bộn bề, để nỗi chật vật trôi đi giữa bao hối hả, tôi chắt lọc lại cho mình nỗi an nhiên.

Bàn tay ấy, từng cùng tôi đi qua biết bao đêm dài cô độc đằng đẵng dẫu chỉ qua những tin nhắn ru lòng ở hai bầu trời với hai nỗi nhớ. Để tôi, trong những phút giây lặng im là khi lòng tận cùng của nỗi đau, vẫn tự tưởng tượng vòng tay ấy ôm chặt lấy chẳng rời. Là khi mệt mỏi trốn đời, được cuộn mình gối đầu lên cánh tay dịu dàng ấy, nghe mùi hương phu thê vấn vít một nỗi ngàn kiếp chẳng nhòa. 

Bàn tay ấy, đã từng vì tôi, nâng tôi dậy sau những kiệt quệ thể xác, những thất bại đường đời. Chăm lo cho cuộc đời tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, từng tỉ mẩn mang về cho riêng tôi những bé xinh màu tím...dẫu chẳng trọn vẹn tháng ngày...

Bàn tay ấy, đã từng cùng tôi đi qua những nhọc nhằn hôm sớm, rằng dẫu lòng tổn thương đến mấy, cũng đã từng tự nhủ vì yêu mà đừng bỏ buông. Để những ngày tôi cô đơn, bàn tay tôi vẫn phải tự nắm lấy. Dằn lòng mạnh mẽ, mà sao thương...

Bàn tay tôi, nhỏ bé và gầy guộc, đã có những khoảnh khắc được ở yên trong bàn tay ấy, mạnh mẽ và chở che. Là vòng ôm ấp áp và quen thuộc đến tận cùng. Để dẫu xa ngàn vạn, vẫn ngỡ như là của tôi, chỉ riêng mình tôi. Một bàn tay chăm sóc, yêu thương, cùng tôi đi qua những cung đường ký ức. Bàn tay từng ôm trọn lấy khuôn mặt tôi, thì thầm, ve vuốt. Bàn tay ấy đã cùng tôi ngồi vẽ những mảng màu sặc sỡ, như những giọt nắng tí tách reo vui ở một quán cafe giữa lòng phố. Những chộn rộn khi ấy lắng lại, tôi đã từng nghĩ, cả tuổi trẻ này, dẫu có phải đánh đổi bao nhiêu nỗi đau, trái tim qua bao lần rách xước. Cũng đành...

Để tôi trong mãi những tháng năm về sau này. Khi đã hiểu rằng, bàn tay ấy không chỉ nắm riêng bàn tay tôi, những yêu đương ấy chẳng dành chỉ riêng tôi. Là tôi khi hẫng hụt, khi muốn buông trôi đi tất cả, thì tôi vẫn đành neo lòng ở lại đây, ở yên nơi vùng thương nhớ này. Giữ cho riêng tôi, dẫu chỉ mình tôi...

Tôi những tưởng mình mạnh mẽ lắm, để mỗi khi cô độc, vẫn là tôi một mình về lại nơi vùng khát khao ấy, dỗ những hoài tưởng cho riêng mình. 

Người ở đâu? Tình tôi ở đâu?...

Trong miền đau này...







Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Phôi phai một mảnh tình côi

"Một đêm ngồi với thiên di
Vầng trăng gác núi hoài nghi bóng mình
Miền em phía ấy lặng thinh
Câu thơ vấp vỡ...nụ tình phai phôi...."

--------------------------------

Những ngày mưa xiên ngang...

Hiu hắt những giọt lấp loáng ngoài khung cửa sổ. Tôi bó gối ngồi một mình, như thể ngàn năm nỗi đau từ đâu đó không còn nơi trú ngụ. Về đây...

Mơ hồ là những rạn vỡ, tí tách như ngàn vạn giọt nước nhỏ òa rơi xuống, ướt mềm rồi chảy đi đâu đó trong lênh láng đời. Tôi nghe lòng mình khô khốc, tựa vô vàn vết nứt, từng chút một tách ra, đau xót.

Mái tóc tôi khát thèm đôi bàn tay ấy. Đôi tay tôi muốn được nắm trọn vẹn đôi bàn tay ấy. Khuôn mặt tôi khát nhớ được đôi bàn tay ấy vuốt ve rồi ôm trọn....

Đã từng nghĩ những dịu dàng, những yêu thương tôi đã có trọn vẹn cho riêng mình. Để đến lúc ngẩng đầu lên, bao mùa lá rơi, vẫn luôn là bấy nhiêu những cô độc.

Đã từng nghĩ chỉ cần yêu thôi, chỉ cần trái tim rung đập lên những nhịp yêu đương với duy nhất một người, là đủ ru lòng nhau qua những cách xa vời vợi. Là hai bầu trời cô đơn được nối lại với nhau bằng những mảnh chờ đợi, là những tin nhắn qua lại như lời thì thầm tình tự, để mặc đêm trôi. Rồi vuốt ve nhau trong nỗi tưởng tượng về một vùng ngực ấm áp chở che, để được vùi mình tan loãng vào thứ hương quen thuộc đến cả ngàn đời, rồi chìm vào hai giấc ngủ hai nơi, như những giấc mơ huyền ảo về một mái nhà giản dị, nơi có bữa cơm tối hạnh phúc, đủ đầy...

Cũng đã từng nghĩ, trong suốt những năm tháng thanh xuân ấy, chỉ đơn giản mà yêu rồi cùng nhau mơ về một ngày rất xa, rất xa phía trước. Khi không thể ở bên nhau tuổi trẻ, sẽ nắm tay nhau khi về già, khi mà những lo toan ràng buộc đã lùi về nơi miền miên du nào đó. Cam lòng đánh đổi cả cuộc đời, chỉ để giữ riêng cho mình một ánh chiều tà, có hai mái đầu tóc đã điểm pha sương, được ngồi cùng nhau nơi phía cuối bình yên, pha cho nhau một tách trà, đọc nhau nghe một cuốn sách, mỉm cười tựa vai kể nhau nghe về quá khứ, về những nỗi nhọc nhằn đã từng sớm hôm.

Cũng đã từng nghĩ, đơn giản nếu chỉ yêu thôi, thì sẽ trọn vẹn cùng nhau đi đến cuối con đường đã cam tâm lựa chọn. Không hối hận, chẳng nghĩ suy, không gì chia cách.

Mà đâu hay thế giới này ngàn vạn biến đổi. Tình tôi, qua bao giông bão, chẳng thể lung lay, đến cuối cùng lại đành lòng buông bỏ, bởi chính người tôi yêu thương nhất...

Tôi huyễn hoặc trái tim mình.

Khung cửa tôi. Mỗi đêm tôi vẫn luôn thì thầm với tôi những lời tình tự. Tôi làm bạn với mưa rơi, với ánh đèn hiu hắt nghiêng nghiêng bóng đổ, làm bạn với nỗi cô đơn đang từng đêm trú ngụ. Tôi còn lại gì cho riêng mình?

Để tự mình tưởng tượng, Hà Nội mùa này, những con đường có còn ngập lá vàng rơi, hay chìm trong mưa đổ. Có nhắm mắt lại tôi cũng có thể nhìn thấy được những mảng ký ức tươi đẹp đang trôi qua mình. Tôi thấy mình đưa tay ra nắm lấy, rồi lại để tuột trôi đi đâu mất. Kỷ niệm mỏng như khói, tôi chẳng giữ nổi cho mình. Còn lại trong tiềm thức tôi, là ánh mắt, là môi cười, là tiếng yêu đương hứa mãi riêng dành, tôi cũng đành để lạc đi đâu. Hay tại bởi ở nơi vùng ký ức ngắt xanh màu rêu ấy, vĩnh viễn là tôi không bao giờ thuộc về...

"Thành phố bé thế thôi, mà tìm hoài chẳng gặp..."

Tôi tìm lại ở đâu những tháng ngày an nhiên ấy, những tháng ngày tôi có người và nỗi hạnh phúc bé con tôi từng chút một chắt chiu, ôm ấp để tự đi qua bao đằng đẵng. Những khi lòng kiệt cùng xác xơ, xưa cũ ấy là nơi tôi bám víu vào, để ru mình trong những đêm mưa đổ, để những chếnh choáng thôi không còn dày vò những cơn mơ tội nghiệp.

Năm tháng vẫn trượt dài trên mái tóc đã thôi không còn mềm qua bao mùa giông bão.

Mùa đã phai rồi, tôi biết không?

-------------------

Tôi về với một bóng tôi
An nhiên uống những phai phôi đời mình...




Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Trầm vụn hương phai


Những ngày cuối tháng Hai

Khung cửa sổ nàng những ngày nhiều mây xám. Nàng chợt thèm đến thiết tha một vòng tay ôm độ lượng.

Mưa rả rích cuộn nàng vào nỗi nhớ không cùng.

Nàng nhớ những mùi hương phai.

Những mùi hương đã đi qua đời nàng, là mùi hương của ký ức, của sợi dây tháng năm xuyên dọc dài đời.

Nỗi đau nàng cựa mình trở giấc. Nàng thấy mình lạc trong một cõi hư vô nào. Ảo ảnh tìm kiếm và nàng bất lực nhìn mình trôi mênh mông. Mưa ngoài kia rơi từng đám nhỏ, gần và thiết tha đến nỗi nàng tưởng như có thể nắm từng hạt mềm trong lòng bàn tay mình, rồi buông lơi, nghe quanh mình một mùi vị ngai ngái, là mùi hương của cũ xưa...

Những ngày nàng thích một mình, cô độc và đầy hờn tủi. Nàng nghe đâu đó trong hồn mình có vị mặn của nước mắt. Nàng lặng lẽ nhấm nháp quá khứ, nỗi buồn và những bão giông trượt ngang đời.

Nàng thấy mùi hương trên tóc mình, từng sợi dài mỏng mảnh trong những chiều gió trở. Một mùi hương quen thuộc như tự ngàn kiếp quấn riết lấy nàng, váy áo và những ngón tay ngoan.

Căn phòng nàng im lìm. Những mảnh trầm hương rơi vụn. Nàng sắp xếp vào đâu cũng thấy mình vương vãi. Mưa rấm rứt rơi...

Ở đâu đó ngoài kia, giọng hát Quang Dũng da diết...

"Anh còn nợ em
Và còn nợ em
Cuộc tình đã lỡ
Cuộc tình đã lỡ..."




Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2018

"Mùng 1 tết Cha, mùng 2 Tết mẹ...."


Đêm giao thừa.

Giữa thơm trầm khói hương, nàng với con tản bộ ra đầu ngõ. Năm nay không có pháo hoa, chỉ lắc rắc vài hạt mưa xuân vương nhẹ trên tóc. Nàng nghe lành lạnh một nỗi niềm.


Nhà bốn người, ông bà với hai mẹ con nàng. Xông nhà với mừng tuổi, cho đi nhận lại những câu chúc đầu năm. Con nàng líu lo, bố mẹ vui cười. Cành đào phai dịu dàng nơi phòng khách như nhắc nàng một nỗi nhớ xa xôi.

Đêm dài đến miên man...

Mùng 1.

Quẩn quanh dọn dẹp với nấu nướng. Nàng vẫn yêu cái không khí gia đình này, ấm áp như thể ngàn năm nàng thiếu. Con nàng cũng dậy từ sớm, lăng xăng mở hộp xúc xích lắc rồi ăn với vẻ ngon lành. Bố bật nhạc Trịnh, du dương mà nghe lay lắt một góc hồn. Mẹ mặc chiếc áo dài màu hoa tím, ra vào gọi điện và nhận điện chúc mừng năm mới. Con ngõ nhỏ im ắng.

Trời vương nắng nhẹ. Nàng với tay, đón vài giọt nắng ùa về, neo giữ cho mình một chút bình yên...

Mùng 2.

Nhà xôn xao cười nói.

Hai gia đình nhà hai đứa em gái nàng về. Chúng rộn rã. Nàng lại tất bật chuẩn bị đồ ăn rồi lau dọn. Xong hết mọi việc thì cũng đã quá trưa. Mấy đứa cháu và đứa con nàng nghịch ngợm hét váng nhà.

Nghe tiếng dì Hai lùng bùng trong nhà tắm: "Mùng mấy anh T lên đấy hả chị?" Nàng mỉm cười, anh hẹn nàng mùng 3...

Dì Út thì vừa cho con ăn vừa bảo: "Về nhà mình vẫn thích nhất, có bác Trang rồi, chả phải làm gì, chỉ ăn thôi cũng mệt"

Mẹ cười: "Mùng 1 Tết cha, mùng 2 Tết mẹ, đi đâu thì đi, làm gì thì làm, vợ chồng con cái cứ mùng 2 hàng năm quây quần nhà ngoại thế này mới đúng Tết..."

Nàng đang rửa bát nơi góc bếp. Chợt nghe lòng mình đau nhói.

Giờ này, anh cũng đang có mùng 2 của riêng mình...






Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2018

Tết


Tết vội vã tới gần.

Nắng buông những giọt vàng óng bên hiên nhà. Mẹ ra vào tất bật mua đồ cúng, một ít hoa quả, cân thịt, rau củ, mũ áo, hương nhang. Ba con cá chép đỏ đang quẫy trong cái bát thủy tinh mẹ để nóc tủ.

Sáng sớm, đang lúi húi quét nhà, nghe mẹ  bảo "Nhắn bố Tôm về ăn cơm, mẹ làm mâm cơm cúng 23, nhà chả có đứa nào về..." Nàng còn chưa kịp nói gì, đã thấy mẹ quay đi, rồi chép miệng "À mẹ quên, nhà nó cũng có cỗ...". Rồi như sợ  vệt mờ chợt về ngang trong đáy mắt nàng, mẹ thủ thỉ: " Tết mẹ gói cho nhà nó mấy cái bánh chưng vuông, để lên bàn thờ cúng, còn bánh chưng dài, ăn lúc nào thì bảo nó lên mà lấy..."

Nàng nghe gió lùa về.

Phảng phất theo hương nước hoa nhẹ nơi chiếc khăn tím dịu dàng.

Ngoài kia đào đang nở những cánh hồng phai như nỗi nhớ

Bỗng dưng buồn nơi khóe mắt cay cay...




Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Vợ và người tình





Gác hết lại những bộn bề công việc cùng gia đình. Anh dành cho nàng những chuyến du lịch ngắn ngày. Nàng òa vỡ trong niềm hạnh phúc, reo vui như một đứa trẻ được nhận quà.

Là Sài Gòn trôi trong những nụ cười, ký ức, và những con đường rong ruổi mang hai màu bất chợt nắng mưa.

Là Đà Lạt với bạt ngàn cao nguyên, quanh co lưng chừng dốc, đan tay nhau nghe hơi sương phủ mờ kỷ niệm.

Là những cuộc điện thoại đến từ phía không nàng.

Là những khoảnh khắc bối rối khi anh mở máy, nghe phía ấy cùng những câu hỏi, ở đâu, làm gì, mấy giờ về...

Là nàng. Nghe tim mình xước nhói. Nghe hồn mình nửa quen thuộc, nửa lạ xa...

Chuyến đi nào rồi cũng phải trở về.

Chỉ là cả anh, và nàng.

Cùng trở về hai hướng không nhau...